Chân mang dép lê tới châu Âu

 
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> 40 NĂM NGƯỜI VIỆT VIỄN XỨ
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
congaxanhchienthangmanhme



Ngày tham gia: 29 11 2007
Bài gởi: 416

Bài gởiGởi bởi: Tư 12 05, 2007 1:31 am    Tiêu đề: Chân mang dép lê tới châu Âu

Họ là những người đi lao động hợp tác đến CHDC Đức những năm 1980. Và biến cố lịch sử xảy ra, họ vượt bức tường Berlin. Ra đi để đến nơi được coi là thiên đường thuở ấy, nhiều người đã trả giá cho việc theo đuổi giấc mơ ở xứ người bằng mồ hôi, nước mắt, thậm chí là máu.

Năm 1988, hơn 150 thanh niên ba tỉnh Kiên Giang, Minh Hải và Cửu Long (cũ) ra sân bay Tân Sơn Nhất tới Đức. Ngày ra đi, hành trang của họ chẳng có gì ngoài vài bộ quần áo mới, có người còn mang đôi dép lẹp bẹp lên máy bay. Dưới đây là lời kể với Tuổi Trẻ của anh Duy Triều, một người trong số 150 thanh niên hồi ấy.

Sau hơn 15 giờ bay, chúng tôi đặt chân đến Berlin - thiên đường của khối các nước Xã hội Chủ nghĩa ngày ấy. Dù châu Âu vẫn đang là mùa hè, nhưng Berlin thời điểm đó rất lạnh đối với những người Việt mới sang. Ban ngày là 16 độ C, ban đêm xuống dưới 10 độ C. Rời sân bay Berlin, chúng tôi được đưa lên xe đến tỉnh Wismar cách Berlin hơn 200km.

Đường sá lúc đó rất tồi tệ nên phải mất bốn giờ sau chúng tôi mới có mặt tại khu tập thể dành cho người lao động Việt Nam. Nhà cửa ở Đông Đức ngày ấy còn bề bộn, không được khang trang như bây giờ, nhưng đối với chúng tôi, những dãy nhà chung cư cao tầng quét sơn đỏ rực được xây ngăn nắp, bao quanh là những hàng rào cây xanh mát rượi đã là thiên đường trước mắt.

Chúng tôi được sắp xếp sáu người cùng đội ở trong một căn hộ rộng khoảng 50m2. Việc đầu tiên của chúng tôi, hay nói chính xác hơn là đối với mỗi người Việt mới qua thời điểm đó, là đi mua sắm quần áo. Số tiền mua quần áo được xí nghiệp của chúng tôi thanh toán. Lúc đó, cuộc sống ở Đông Đức còn được nhà nước bao cấp nên chẳng khác mấy so với Việt Nam.

Cửa hàng có rất ít hàng hóa, thậm chí có cửa hàng chỉ có vài món hàng tượng trưng kiểu như “hàng mẫu không bán” ở Việt Nam thời bao cấp. Nếu may mắn tìm được cửa hàng có nhiều quần áo, thanh niên Việt Nam cũng khó mua được vì hàng may mặc ở Đông Đức cũ chỉ có kích cỡ lớn dành cho người Đức.

Nhưng khó khăn nhất là tìm mua một đôi giày vừa chân, bởi giày cũng giống như quần áo đều toàn là số to. Bi kịch là nếu không mua được giày sẽ chẳng thể làm được gì vì ở Đức rất lạnh. Vậy mà nhiều thanh niên Việt vào cửa hàng giày đã phải ra về với gương mặt thất vọng ê chề vì không thể tìm được đúng cỡ dù họ đã chầu chực xếp hàng chờ mua từ sáng sớm.

Nhọc nhằn ở thiên đường

Chúng tôi được đi học việc ở một nhà máy đóng tàu có tên Mathias-thysen-Werft ở Wismar. Nhóm chúng tôi làm nhiều nghề khác nhau, nhiều nhất là thợ hàn, thợ nguội và sơn. Tôi được đưa đi làm thợ sơn. Công việc thật vất vả. Có những mùa đông khắc nghiệt, nhiệt độ xuống dưới âm 20 độ C, nhưng mới 4h sáng tất cả mọi người đã phải thức giấc để chuẩn bị vào ca.

Dưới cái rét lạnh cóng da chân tay tê cứng, những người thợ Việt Nam vẫn làm việc cặm cụi và cần mẫn như những chú ong thợ với khát vọng kiếm thật nhiều tiền để gửi về nhà. Thời điểm đó, giá thành àu ở Đông Đức rất rẻ nên đơn đặt hàng từ các công ty ở các nước tư bản dồn về làm không xuể. Công việc mặc dù rất nặng, nhưng nhờ sức trẻ nên tôi có thể làm bảy ngày liên tục trong tuần mà không bao giờ than mệt.

Nỗi nhớ quê hương ngày càng lớn dần. Có những đêm mùa đông rét cắt da, ngồi làm trên boong tàu mà nước mắt tôi cứ tuôn trào vì nhớ người thân và quê hương. Trong nhóm chúng tôi có những anh công nhân lớn tuổi là bộ đội phục viên hoặc giáo viên đã lập gia đình sống xa vợ con cứ như người thẫn thờ, nhiều anh suốt ngày cứ đi ra đi vào mặt mày ngơ ngác như gà con lạc mẹ. Cách liên lạc duy nhất với gia đình lúc đó là thư từ. Có anh mỗi ngày viết cho vợ một lá thư mà vẫn còn xốn xang nỗi nhớ nhà.

Thời gian lúc đó trôi qua thật nhanh. Sau hơn ba tháng thực tập làm việc, tôi và một số đồng nghiệp được chấp thuận cho làm “ăn theo sản phẩm”. Tháng lương đầu tiên, tay tôi run bần bật khi nhận được 1.139 D-Mark (tiền CHDC Đức). Tôi dự định sẽ dành dụm số tiền này để mang về Việt Nam một lần khi hết thời hạn lao động.

Nhưng một người trong nhóm tôi với kinh nghiệm đến trước đã khuyên tôi nên sử dụng số tiền này mua hàng gửi về Việt Nam sẽ lời hơn. Tôi nghe lời và nhanh chóng đi mua 10 cái bàn ủi cùng năm thùng ca cao và hãnh diện ra bưu điện gửi về cho gia đình (tiếc rằng sau này tôi biết là gia đình đã bán số hàng này không được bao nhiêu tiền).

Tháng lương thứ hai, tôi đã xếp hàng từ 4h sáng dưới cái rét cóng da để tìm mua chiếc xe đạp Diamant nổi tiếng của thời Đông Đức gửi về cho cậu em trai út đi học. Nhưng cửa hàng lại không có đủ xe đáp ứng cho dòng người Việt xếp hàng dài từ nửa đêm. May mắn là sau đó tôi cũng mua được chiếc xe đạp này dù phải trả giá gấp đôi cho một người đồng hương.

Cuộc sống cứ thế trôi qua. Và khi đã bắt nhịp được với cuộc sống mới ở Đức, nhiều người trong số chúng tôi đã rẽ sang con đường khác. Người thì bỏ việc đi buôn (chủ yếu mua những mặt hàng xa xỉ lúc bấy giờ mang về bán lại như quần jeans, nước hoa Chanel, đồng hồ điện tử, đầu video...).

Buồn vì xa gia đình và vợ con nên cũng có không ít người vướng vào cảnh rượu chè, cờ bạc. Ở Đức lúc ấy bia rượu, thịt và bánh mì rất rẻ nên họ càng có điều kiện ăn nhậu. Cứ đến cuối tuần là các công nhân Việt Nam lại tụ tập ăn nhậu triền miên. Cũng có không ít thanh niên cứ đến giữa tháng là lại đi vay tiền sống vì bao nhiêu tiền làm ra đều mang nướng hết vào các sòng bài.

Tôi chợt nhận ra rằng thiên đường mà tôi mơ ước hãy còn rất xa...
_________________
http://hienphapvietnam.org/
http://x-cafevn.org/forum/index.php?

Ta khuyên cháu con ta còn tiếp tục làm người
Làm người huy hoàng phải chọn làm người dân Nam
Làm người ngang tàng điểm mặt mày của trần gian
Hỡi những ai gục xuống ngoi dậy hùng cường đi lên.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
truyenhinhtructuyen



Ngày tham gia: 03 12 2007
Bài gởi: 69

Bài gởiGởi bởi: Tư 12 26, 2007 9:49 am    Tiêu đề:

bây giờ châu âu đi lại tự do mà bác, xin được thị thực thích về lúc nào thì về Laughing
_________________
http://truyenhinhtructuyen.biz

xem phim online, xem truyen hinh online
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> 40 NĂM NGƯỜI VIỆT VIỄN XỨ Thời gian được tính theo giờ Việt Nam PST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gởi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn
|   Register   |   Tin nhắn riêng   |   Đăng Nhập

Powered by -php_BB- Copyright © mautam.net, 2005. All Rights Reserved