Tạp Ghi - Một chuyến đi
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2
 
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> 40 NĂM NGƯỜI VIỆT VIỄN XỨ
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
Nguyenthitehat



Ngày tham gia: 23 4 2007
Bài gởi: 72
Đến từ: Trai Tim Nuoc My

Bài gởiGởi bởi: Hai 4 21, 2008 10:32 am    Tiêu đề:

Việt Nam Quê Hương Tôi! #5

Trở lại Sài Gòn cũng vào buổi tối, quá giờ ấn định cho các loại xe lớn chạy vào thành phố nên đành phải đậu ở ngoài vì nếu bị bắt, cảnh sát công lộ sẽ giam xe và tài xế sẽ phải đóng một số tiền phạt lớn, những khoản tiền phạt hay hối lộ đều do tài xế lấy tiền túi ra đóng. Ở Hà Nội, chúng tôi cũng đã gặp những cảnh làm tiền của cảnh sát công lộ, họ đón chận ở những con đường mà giờ ấn định cho các xe du lịch không được chạy ngang. Nhưng họ biết là vào giờ giấc ấy các xe du lịch đều phải đi qua để đi về phía Vịnh Hạ Long. Người tài xế miền nam có thể năn nỉ..."xin bác, xin anh thông cảm, tôi mới từ Sài Gòn vào không rành rẽ đường đi..." sau đó người tài xế trở lại với khuôn mặt không vui và xe tiếp tục lên đường, anh cho biết phải tốn hết "2 lít" mới xong. Tôi thắc mắc: "2 lít là gì?", "là 200 ngàn đó cô..." à thì ra là thế.

Vì thế không ai muốn tài xế gặp sự khó khăn nên mọi người thông cảm xuống xe bên ngoài thành phố và đón xe trở về nhà...cũng lại vào buổi tối.

Châu Đốc:

Hằng năm em dâu của nhà tôi từ khi chồng mất đã làm ăn nên, cuộc sống mấy mẹ con khá hơn nên cứ mỗi năm hai lần đều thuê 2 chuyến xe bus xuống Chùa Bà để tạ ơn và làm công quả. Hai chuyến xe bus toàn là bạn bè, thân thuộc bà con. Những thức ăn đầy dẫy mang theo cho những người đi cùng và lễ vật xuống tạ ơn.

Tôi thật sự chẳng muốn đi khi nghe đến cái bụi cái nóng của Châu Đốc, vả lại tôi cũng muốn nhường vé của tôi cho những người cần đi đến đó. Nhưng không từ chối được, các em xúm vào và nhất định muốn tôi đi cho biết. Các em ân cần săn sóc chúng tôi, nhất là tôi từng li từng tí làm tôi cảm động. Nhờ chuyến đi này,tôi đã có khái niệm về miền nam, về những thành phố tỉnh lỵ mà tôi đi qua, những thành phố mà người dân miền nam hiền hòa chân thật nhất trong 3 miền đất nước. Thành phố nào cũng đẹp cũng khang trang, nhưng tôi thích nhất khi đi ngang thành phố Long Xuyên, những cửa tiệm, những ngôi nhà hai bên đường với một màu xanh mát dịu.

Đi qua phà, các em chồng tôi cắt nghĩa về những chuyến phà chở xe, chở hàng, chở khách sang sông, những con đường thu hẹp hay rộng thêm ra bởi đất bồi đất lở, trong khi nhà tôi cứ huyên thuyên với vài ba ông khách đi chung chuyến về thời binh lửa về những nơi chiến trận xảy ra trong những địa danh miền nam mà họ nhớ đến.

Con đường gồ ghề lồi lõm, bụi mù khủng khiếp, có những tấm bảng cắm trên những đoạn đường ngắn, cát xoài ra với hàng chữ "chờ lún". Chúng tôi thắc mắc danh từ "chờ lún" một danh từ chưa bao giờ được nghe. Người tài xế cho biết là nhà nước chờ những con đường đó lún xuống rồi mới làm, họ chờ đã nhiều năm nhưng đất lại chẳng chịu "lún" cho nhà nước làm việc nên những con đường lồi lõm càng ngày càng nguy hiểm thêm cho những chuyến xe chở khách qua lại, những dụng cụ máy móc hoặc những ngân khoản tài trợ cho những con đường "chờ lún" ấy, chờ quá lâu nên đã càng ngày càng... hao hụt.

Những nhà trọ kín mít người thuê, nhưng em dâu nhà tôi đã đặt trước nên đã có hai nhà trọ cho những người hành hương. Chúng tôi 8 người ở vào một căn phòng rộng, 2 người một gường, những tấm khăn trải giường, những chiếc gối màu đỏ màu hồng làm tôi ngần ngại... Ở bên này, những lần đi chơi xa phải ở khách sạn, hay những lần đi retreat tôi không thể không mang theo những tấm khăn trải giường để cho mình yên tâm dễ tìm được giấc ngủ hơn, nhưng những tấm khăn trải giường tôi mang theo từ bên này về thế mà tôi vẫn không sao tìm được giấc ngủ, có lẽ tại lạ giường, lạ nơi, đông người trong phòng đã làm tôi thao thức suốt đêm, máy lạnh trong phòng bật được một tý lại phải tắt đi vì thấy những người chung quanh tuy không nói nhưng họ cứ hít hà vì lạnh...

Con đường dẫn đến Chùa Bà không xa lắm, hai bên đường đầy dẫy những đống quần áo bán thật rẻ cho khách tứ phương đến trong những dịp lễ. họ gọi đó là quần áo "si-đa". Tôi cũng không hiểu tại sao họ lại dùng chữ "Si-đa" để chỉ cho những đống quần áo cũ bán bên lề đường, hay ngoài vỉa hè? Những đống quần áo được mang sang từ Thái Lan, Campuchia của những cơ quan từ thiện đã được các nước tây phương viện trợ.

Chùa Bà:


Đến Chùa Bà mới thấy đức tin của những người đến đây thật mạnh mẽ. Khi người ta khốn khổ, khi người ta khổ đau, đức tin sẽ là cái phao để đưa người ta vào bờ, vào bến bình an, cái tâm bình an mà mọi người cần có. Và Bà Chúa cũng là một trong những cái phao mà người Việt Nam, người Trung Hoa cũng như người Campuchia bám lấy từ khi có cuộc đổi đời ở cái đất nước tội nghiệp của tôi... Trong Chùa Bà kín mít người, khói nhang mù mịt, 2 chúng tôi cũng cố len lỏi vào bên trong chánh điện để xem những hình ảnh và quang cảnh bên trong chùa. Những tượng phật với nhiều tên tuổi mà tôi chưa hề biết đến được xắp xếp trên những bàn thờ sát tường, những người dân lam lũ buôn bán, đứng cúi lạy chấp tay khấn vái lia lịa. Những tiếng ngân nga từ cái chuông to kê ở góc chánh điện thỉnh thoảng được phát ra làm lòng tôi lắng dịu tuy tôi đang ở giữa chỗ chen chúc đông người, giữa những tiếng thì thào, những tiếng van xin không được yên tịnh cho lắm.

Bên ngoài chánh điện khói hương cũng vẫn nghi ngút, những chiếc bàn dài được kê ra cho khách thập phương đặt lên những thức ăn, bao gạo, những con heo quay to lớn, những hoa quả đủ loại đặt đầy bàn để tỏ lòng thành tạ ơn của tín đồ. Tín đồ cũng có thể xin một ít hoa quả, nhang đèn như xin lấy cái phúc lộc cho gia đình hay cho chính mình.

Đến gian nhà chứa đựng những kỷ vật mà khách thập phương tín đồ đã đem đến tặng cho Bà. Ở đây toàn là "vòng vàng, ngọc ngà châu báu" của trần gian mà khách thập phương mang đến để tạ ơn. Tạ ơn Bà đã cho vượt biển đi đến nơi đến chốn nay trở về tạ ơn. Tạ ơn Bà đã cho làm ăn nên... Ở trong các tủ kiếng chưng bày những chiếc áo của Bà mà người ta đem tặng như những "long bào" của một vị hoàng hậu, giát vàng, ngọc trai óng ánh mà tôi thường thấy trong các tuồng tích.... Những chiếc vương miện, những xâu chuỗi đủ màu sắc kể cả ngọc trai, những tấm bẳng khắc ghi tạ ơn bằng vàng chói sáng... trong những vương miện, long bào của bà thấy có tên của các danh ca cải lương như Bạch Tuyết, Hùng Cường đem tặng...

Sau đó chúng tôi trở về nhà trọ dùng cơm, các cô em chồng rủ nhau thuê xe 2 bánh lên núi, nơi lưng chừng núi chỗ Bà Chúa nằm nghỉ ngày xưa để cầu xin van vái. Khách thập phương leo đến đấy thật vất vả, họ sẽ cột những chiếc lá như những gút mắc bỏ lại nơi này cho Bà Chúa, hy vọng những trắc trở trong cuộc sống sẽ được Bà Chúa tháo gỡ giùm. Tôi cũng có những gút mắc của riêng tôi nhưng tôi muốn tự mình tháo gỡ, cho dù tôi đã cố gắng nhưng hình như các gút mắc càng ngày càng thắt chặt hơn...

Buổi chiều chúng tôi đi xe "thồ" ra phố dùng cơm, tôi chưa hề đặt chân đến đây nên không biết ngày xưa thế nào, cái thay đổi ra sao nhưng cái cũ kỹ vẫn còn, cái thoang thoảng của hương đồng gió nội vẫn phảng phất nơi này.

Chợ Long Biên:


Hôm sau chúng tôi lên xe đi chợ Long Biên thật sớm trước khi trở lại Saigon. Chợ Long Biên bên này đất Việt, bên kia cầu là đất Campuchia. Chợ bán đủ loại mặt hàng và thật rẻ, hàng hóa mang từ Thái Lan sang, người ta chuộng hàng Thái Lan hơn hàng Trung Quốc vì các mặt hàng bền bỉ, tốt và đẹp hơn... tôi cũng mua, nhưng tôi lại mua dừa thốt nốt, mua đường thốt nốt làm quà cho em tôi ở Saigon. Một loại dừa chỉ có ở Châu Đốc mà không nơi nào có. Người ngồi trên xe kể lại vào thời giao tranh 2 bên, dân Campuchia tràn sang và họ nói chỗ nào có cây thốt nốt, nơi ấy chính là đất của họ...

Trước khi trở về SG, xe cũng dừng lại nơi mà quân Pon-Pot đã giết và chôn sống biết bao nhiêu người, họ đã thu thập khoảng hơn 6000 xương sọ của các nạn nhân và gom lại 1 nơi, bên ngoài có thể nhìn thấy những chiếc sọ người trắng toát được xếp chồng lên nhau trông như đựng trong một bao ny lông thật lớn. Khách thập phương sau khi đến lễ Bà, họ cũng không quên ghé đến đây để cúng bái và cầu siêu cho những linh hồn bất hạnh ấy sớm được thoát thai hay về nơi hạnh phúc.


(còn tiếp)

Nguyenthitehat
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
Nguyenthitehat



Ngày tham gia: 23 4 2007
Bài gởi: 72
Đến từ: Trai Tim Nuoc My

Bài gởiGởi bởi: Năm 4 24, 2008 3:19 pm    Tiêu đề:

Việt Nam Quê Hương Tôi! #6

Đây là lần thứ hai tôi trở về thăm lại Việt Nam, thăm quê hương tôi kể từ năm 1996, cái năm đầu tiên kỷ niệm ngày đau buồn nhất trong gia đình của tôi. Ngày mà vợ chồng em tôi không rủ không hẹn mà cả 2 cùng ra đi một lần, bỏ lại đứa con gái mồ côi 2 tuổi. Hai em tôi ra đi quá vội vàng trong thời kỳ bao cấp để không kịp thấy sự đổi thay, chuyển mình của quê hương mình, sự đổi thay quá sức tưởng tượng với những người như tôi trở về lần này...

Ăn Chơi:

Nhìn vào giới thượng lưu, giới có tiền hưởng thụ đời sống thừa mứa dư giả, quăng tiền qua cửa sổ không tiếc tay, không nghĩ suy thì không thể không mũi lòng khi nghĩ đến những người khốn khổ bịnh hoạn, nghèo đói mà các nhà từ tâm ngay tại VN và ở ngoại quốc luôn tìm cách gây quỹ để giúp đỡ những người gặp cảnh khó khăn nghèo đói, trẻ em thất học, bịnh tật. Cái cảnh giàu và nghèo quá chênh lệch nhau đến nỗi chính nhà nước cũng nhận thấy điều ấy, nhưng thấy để mà thấy, biết để mà biết chứ vấn đề cứu cái nghèo, cái khó vẫn là bổn phận của những người giàu lòng từ tâm ở bên kia đại dương.

Họ có thể quăng cả ngàn dollars hay hơn nữa trước khi rời bàn tiệc, họ có thể quăng cả chục ngàn dollars trong một bàn đỏ đen. Họ có những cảnh hưởng thụ khoái lạc mà nghe tưởng như đùa, nghe như không thật.

Tắm Bùn - Tắm Tiên:

- Tắm Bùn là tắm gì?
- Là tắm bằng bùn, một loại bùn đặc biệt, đắp bùn lên khắp người, tắm xong rất là thoải mái.
- Thật không?
- Sao lại không thật.
- VN dạo này ăn chơi đến thế sao?
- Ồ, như vậy đã có gì gọi là ăn chơi, bộ không biết ở đây còn có Tắm Tiên nữa hả?
- Tắm Tiên là tắm gì?
- Là tắm không mặc gì hết, không quần áo, mọi người đều giống như Adam và Eva.
- Nói đùa...
- Thật mà, ở Thanh Hóa đó.
- Thật không?
- Sao cứ thật không hoài vậy? Té ra Việt Kiều còn nhà quê hơn cả Việt Cộng nữa?
- Nếu vậy thì Việt Kiều quê thật, cứ tưởng đâu chỉ có ở ngoại quốc thôi chứ, ai dè ở VN mà cũng có những chuyện ăn chơi khủng khiếp như vậy. À mà này, sao buổi tối đi ngang đường Huyền Trân Công Chúa, đường Bà Huyện Thanh Quan thấy cứ từng cặp từng cặp ôm sát vào nhau mà sao chính phủ để yên như vậy, không thấy kỳ sao? họ không ngăn cấm à?
- Ngăn cấm làm gì, hơi sức đâu nhà nước để ý đến những chuyện đó. Còn nhiều chuyện đáng quan tâm hơn.
- Chuyện gì?
- Thì chuyện nhà đất chẳng hạn.
- À thì ra vậy. Nhưng sao không là những con đường khác mà lại là những con đường mang tên các Nữ lưu Việt Nam?
- Thì đã sao?

Giàu và Nghèo:

Cái giàu và cái nghèo thật khác xa. Cái giàu không thể nào đếm bằng tiền VN, cái giàu đã được đếm bằng vàng, bằng dollars, bằng những căn hộ đắt tiền với hằng mấy trăm ngàn dollars trong một chung cư sang trọng, chung cư có shopping, có hồ bơi, có phòng tập thể dục, có cả trường học cho con học theo chương trình ngoại quốc. Nơi chung cư mà vợ chồng Nguyễn Cao Kỳ đang trú ngụ, nơi mà các tài tử, ca sĩ VN đang ở đó. Nơi mà mà những chiếc xe BMW hay Lexus bao trùm nằm dưới parking, họa hoằn lắm mới đưa xe ra ngoài phơi nắng. Nơi mà khách đến thăm phải trả tiền parking trước khi dắt xe ra về. Nơi mà cận vệ túc trực canh gác ngày đêm.

Đời sống thường nhật của họ thay vì mua thực phẩm ở các chợ, nay họ mua ở các siêu thị với những thực phẩm "cao cấp" ngoại quốc. Họ sắm sửa ở các cửa hiệu hay trong các shopping sang trọng từ quần áo cho đến đồ dùng. Họ dùng tiền dollars rành rẽ hơn tiền Việt Nam và hình như họ cũng như tôi, một Việt kiều lọng ngọng trong cách xử dụng tiền tệ Việt Nam.

Trong khi đó cái Nghèo đã phải đếm bằng từng bữa ăn, từng ổ bánh mì, những bữa ăn đói no, những bó rau, những lon gạo lúc nào cũng phải cân nhắc. Cái nghèo được đếm bằng những lo âu, những đêm mất ngủ khi nhìn những đứa con ngủ đói trên nền xi măng với những áo quần không lành lặn. Những bữa cơm hiếm hoi thịt cá...

Những sáng thật sớm, hay những lúc tối khuya những người phu quét đường lại là những phụ nữ, những cô gái còn trẻ, rất trẻ lum khum quét đường, thu dọn những đống rác hôi thối bên lề đường và chỉ có một chiếc xe đạp cũng có thể là phương tiện di chuyển những thùng rác to lớn len lỏi giữa giòng xe cộ tấp nập trên đường trông như một người đang làm xiệc... hình ảnh người con gái đạp xe cồng kềnh với những thùng rác trên đường, những người con gái lom khom quét những đống rác trong lòng đường, nơi vỉa hè vẫn làm tôi bận tâm cho dù đang ngồi nơi đây... họ là những người không có tuổi xuân, họ là những người nghèo khốn khó đang lót đường cho những người giàu có bước lên...

Những Tấm Lòng Vàng:

Cái nghèo khốn khổ đó đã dấy lên lòng từ tâm của những con người có cuộc sống khá hơn những người nghèo, tuy họ không giàu có như những người giàu có, nhưng họ đã có một tấm lòng xót thương đến những người bất hạnh ốm đau. Họ là những người đang sinh sống tại quê nhà đã cùng một số những người VN tại hải ngoại đứng ra mở Chi Hội Từ Thiện Bảo Hòa tại số 220 Đinh Tiên Hoàng để làm những công việc thiện nguyện như nấu ăn cho các bệnh nhân trong các bệnh viện mà các bịnh nhân trong bệnh viện ung bứu là một trong các bệnh viện mà họ đã đưa tay giúp đỡ.

Đó là những tấm lòng vàng giữa một thế giới đang đảo lộn, không phải chỉ có một Chi Hội Bảo Hòa do chính người Việt Nam đang đảm trách mà còn có nhiều hội từ thiện bác ái khác nữa mà chúng ta không biết đến tên hoặc những người Việt Nam hải ngoại từ bên này Thái Bình Dương đang hướng về quê mẹ...

(còn tiếp)

Nguyenthitehat
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
Nguyenthitehat



Ngày tham gia: 23 4 2007
Bài gởi: 72
Đến từ: Trai Tim Nuoc My

Bài gởiGởi bởi: Sáu Tháng 5 02, 2008 10:26 am    Tiêu đề:

Việt Nam Quê Hương Tôi! #7

Mưa Nắng Hai Mùa


Những cơn nắng cháy da cháy thịt, những cơn mưa ào bất chợt đổ xuống và hầu như người dân phải cần đến những chiếc ô, chiếc dù để che nắng che mưa, để cuộc đời được yên lành, mà quên đi những khổ nhục đắng cay, nghèo đói, để thấy ánh sáng vinh quang danh vọng sáng ở cuối đường hầm.

Những chiếc Ô, Dù:

Phải đấy, nếu bạn sống trong một xã hội như xã hội đang có tại Việt Nam, bạn phải ý thức được cuộc sống của chính mình, của những người chung quanh mình mà phải uốn mình, lượn mình theo chiều gió.

Cô em chồng của tôi đã một thời làm việc nhiều năm với chức vụ phó trưởng ban tài chánh, nhưng từ chức vụ đó cô đã bị dồn đến chân tường và cuối cùng bị hất ra ngoài. Cô tâm sự với một ví dụ điển hình như khi có những hóa đơn cần nhập sổ, cô phải một mắt nhắm, một mắt mở để làm đúng những gì mà trưởng phòng yêu cầu. Cô không được thắc mắc hay ý kiến mà chỉ được làm theo... Nếu hóa đơn nhập hàng ghi 12 chiếc xe Dream, cô phải sửa lại theo ý của trưởng phòng là nhập sổ chỉ có 8 cái mà thôi... nhưng nếu chuyện làm ăn ấy có bị bại lộ thì dĩ nhiên cô phải là người đứng ra chịu trách nhiệm cho trưởng phòng của cô. Cô biết nhiều về cách làm việc như thế nhưng cô lại không biết đi kiếm những chiếc ô dù để che những cơn bão, nên cô đã bị đẩy xuống làm việc dưới bếp của câu lạc bộ. Sự ương ngạnh của cô tuy vẫn là chức vụ phó trưởng ban tài chánh nhưng cô bị đày xuống làm việc dưới câu lạc bộ phụ trách việc bếp núc. Cô vẫn kiên trì với sự uất ức của mình để có tiền nuôi gia đình. Nhưng cấp trên vẫn không buông tha, một lần nữa họ lại đày cô làm nhiệm vụ rửa những đóng chén bát, những chiếc nồi thật to và bàn tay yếu ớt của cô đã nứt nẻ, hai cánh tay mỏi nhừ như tê liệt... Chồng con thấy vậy xót xa bắt cô nghỉ, và cô đã về hưu với cái tuổi còn quá trẻ so với bên này.

Cô tuy giỏi với những con số, với cộng trừ nhân chia, nhưng cô lại không thông minh bằng con gái của cô, con bé trông gương mẹ nên nhất định cố làm khác hơn. Cô cháu của chồng tôi nhất đinh làm đơn xin gia nhập đảng. Nhưng nhiều lần cô bé đã bị từ chối với những lý do:
- Gia đình cô sống bằng tiền chu cấp từ nước ngoài.
- Ba cô trốn nghĩa vụ quân sự.

Thật là oan ức cho gia đình cô em chồng của tôi. Trong thời kỳ bao cấp, gia đình cô đã gặp cảnh thật khó khăn như trăm ngàn gia đình khác. Cô một mặt làm việc cho nhà nước để gia đình khỏi đi kinh tế mới, sau giờ nghỉ việc cô làm thêm cho các công ty về sổ sách để kiếm thêm tiền nuôi con trong khi chồng cô bị bắt đi nghĩa vụ quân sự. Tưởng cũng nên nhắc lại là những thanh niên người nam khi bị bắt đi làm nghĩa vụ quân sự , họ không được phát súng đạn như những thanh niên miền Bắc, họ chỉ có nhiệm vụ khuân vác mà thôi. Chính vì lý do này nên một số thanh niên miền nam đã trốn về lại thành phố, họ đã phải sống khó khắn để tránh né những con mắt cú vọ của chính quyền và cuộc sống lúc bấy giờ đều tùy thuộc vào người đàn bà, người phụ nữ phải đương đầu với xã hội bên ngoài để lo cho gia đình từ miếng cơm, manh áo.

Nhưng may thay, một người đàn bà làm việc chung, thấy cô cháu hiền lành, ngoan ngoãn nên đã bảo đảm cho cô cháu được vào đảng. Cô cháu từ dạo ấy đời sống an lành, không sợ bị ai bắt nạt, không sợ bị loại trừ. Chồng của cô cháu cũng là đảng, được làm chức cao trong ngân hàng và nghe đâu họ đang muốn cất nhắc cô từ một thư ký tầm thường sẽ lên làm phó giám đốc ngân hàng trong tương lai. Tương lai gia đình cô cháu của chồng tôi chắc chắn sẽ sáng sủa hơn gia đình của mẹ cô và chắc chắn hơn những gia đình không phải là người của đảng.

Nhân dịp xuống Châu Đốc, ông xã tôi đi tìm một cậu bé ngày xưa ở gần nhà trọ, để xem cậu bé bây giờ sống thế nào?... tìm hỏi mãi mới biết cậu bé bây giờ là giám đốc một ngân hàng nổi tiếng ở Thủ Đức, VN. Ông chồng tôi cứ ngớ ra vì không hiểu cậu bé làm sao mà có một địa vị chót vót như vậy? Thì ra bố của cậu bé là dân đi tập kết ngoài bắc đã cân nhắc cậu bé lên chức vụ ngày hôm này... à thì ra thế!

Thế mới biết những người quyền cao chức trọng là người có tên trong đảng, vì thế họ mới bảo đảm được giá trị cuộc sống của họ, bảo đảm được sự giàu sang trong xã hội. Cái giấy đảng viên quan trọng như một tấm hộ chiếu, như một lá bùa bổn mạng nơi cái xã hội xô bồ đang ô nhiễm bởi khói xe, bởi không khi, bởi khí hậu mưa nắng bất thường.

Khai

Những cơn nắng cháy, nóng bức nhiều hơn những cơn mưa. Những cơn mưa ào không đủ thấm đất, chỉ đủ chạm mặt đất để xông lên những mùi khai, nồng nặc ở khắp nơi, nhất là khu tôi đã trú ngụ những ngày về thăm. Con hẻm bên cạnh nhà hầu như sáng nào cũng thấy những vũng nước mà người đi cố lách sang một bên hay cẩn thận bước qua. Mùi khai nồng nặc thật khủng khiếp bởi cơn mưa không đủ nhiều, đủ mạnh để cuốn đi những vũng nước dơ bẩn, những đống rác vừa dọn đi đã thấy vương vãi như chưa dọn bao giờ.
- Em, sao mấy đứa nhỏ trong xóm kỳ vậy. Tại sao tụi nó cứ ra đầu hẽm đứng tiểu tiện là sao? ghê quá, khai đến buồn nôn, đên chóng mặt.
Cô em út lên giọng bực mình:
- Mấy thằng nhỏ nào đâu chị? Mấy thằng cha mắc dịch uống cafe bên kia đường qua tiểu bậy đó chứ. Đúng là mấy thằng cha mắc dịch...
Tôi tròn mắt ngạc nhiên:
- Cái gì? Họ lớn mà còn như vậy sao? Bộ quán cafe không có nơi cho họ đi sao mà lại sang bên này?
Cô em thản nhiên:
- Thì mấy thằng chả bước sang bên này gần hơn, tiện hơn, nhanh hơn là phải đi vào trong...
Tôi ngỡ ngàng:
- À thì ra thế!...

Tôi chợt thầm hỏi, không biết đến bao giờ thì quê hương tôi mới có những cơn mưa rào, những cơn mưa thật to, mưa lâu hơn những cơn mưa để quét đi những mùi hôi thối, khai nồng trên đất nước tôi vừa mới về thăm... hay rồi cứ vậy cho đến ngày đất mẹ lở loét và mục nát? Nhưng cho dù đất có hôi thối hay khai nồng, tôi cũng không thể chối bỏ đó không là quê hương tôi.


Nguyenthitehat
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> 40 NĂM NGƯỜI VIỆT VIỄN XỨ Thời gian được tính theo giờ Việt Nam PST (U.S./Canada)
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2
Trang 2 trong tổng số 2 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gởi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn
|   Register   |   Tin nhắn riêng   |   Đăng Nhập

Powered by -php_BB- Copyright © mautam.net, 2005. All Rights Reserved