BEN THANG CUOC cua NGUYEN NGOC NGAN ( moi xem)

 
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> TIN TỨC NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
cochon



Ngày tham gia: 25 2 2011
Bài gởi: 146

Bài gởiGởi bởi: Hai 4 13, 2015 11:44 pm    Tiêu đề: BEN THANG CUOC cua NGUYEN NGOC NGAN ( moi xem)

>> Bài hay
>> tuyệt vời của NGUYEN NGOC NGAN :Bên thắng
>> cuộc
>>
>> Xin cám ơn nhà văn Nguyễn
>> Ngọc Ngạn !
>>
>> Một bài viết thật vô cùng có giá
>> trị. Trình bày rõ ràng, giản dị dễ hiểu nhưng
>> thật sắc bén bất khả phản biện... như những
>> nhát dao cắt xẻ trên cái xác "cộng
>> sản" vô hồn: Cộng sản thật sự đã
>> thua hay đã chết từ khi "xét lại" hay
>> "đổi mới". CS bây giờ thực sự là
>> một lũ cướp ngày vô liêm sỉ, độc
>> tài, độc đoán, bán nước và tham lam vô
>> giới hạn... Xin bà con
>> hãy tiếp tay phổ biến thật rộng rãi bài viết
>> nầy: Đây chính là bản cáo trạng hùng hồn
>> nhứt, hay đây chính là phát súng bắn vào đầu
>> tập đoàn tôi tớ giặc Tàu ở Bắc Bộ Phủ
>> Hà nội. Ngày tàn của
>> bọn ngụy quyền CSVN không còn bao xa nữa
>> !!! Bên thắng
>> cuộcNguyễn Ngọc
>> Ngạn Trong đợt lưu diễn văn nghệ đầu năm
>> nay ở vài thành phố bên Mỹ, trùng hợp có một
>> tờ tạp chí và một đài phát thanh hỏi tôi cùng
>> một câu: Nhìn lại 4 thập niên vừa qua, 1975-2015,
>> sự kiện gì đối với chú là quan trọng
>> nhất?Câu này dễ trả
>> lời! Thế giới biến đổi từng ngày, biết bao
>> nhiêu chuyện xảy ra. Nhưng riêng đối với tôi
>> thì biến cố lớn nhất trong 40 năm qua là sự tan
>> rã của Liên Xô và hệ thống cộng sản toàn
>> cầu. Nó mở ra một kỷ nguyên hòa bình mới,
>> kết thúc chiến tranh lạnh, giảm thiểu tối đa
>> các vũ khí chiến lược, tiết kiệm bao nhiêu
>> tiền của và xương máu mà nhân loại đã đổ ra
>> từ ngày có phong trào cộng sản. Cần hình dung
>> lại hàng triệu người đã chết thảm ở Siberia
>> thời Stalin, trong cải cách ruộng đất và cách
>> mạng văn hóa thời Mao Trạch Đông, rồi cải
>> cách ruộng đất và sửa sai thời Hồ Chí Minh
>> trên đất Bắc, cũng như đánh tư sản và tù
>> cải tạo tại miền Nam sau 1975. Chưa kể chiến
>> tranh Triều Tiên, chiến tranh Việt Nam và nhiều
>> quốc gia khác trên thế giới. Kiểm điểm lại
>> những đau thương ngút trời gần một thế kỷ
>> vừa qua, người ta mới thấy hết được niềm
>> hạnh phúc khi đế quốc cộng sản sụp đổ, mà
>> sự sụp đổ ấy không do tác động trực tiếp
>> của thế giới tự do, mà do chính nội bộ của
>> đảng viên và của quần chúng các nước xã hội
>> chủ nghĩa dấy lên. Theo tôi, đó là sự kiện vĩ
>> đại nhất của nhân loại trong 4 thập niên vừa
>> qua! Từ ngày ra hải ngoại, tôi vẫn mang trong
>> đầu một điều tiếc nuối: Việt Nam Cộng Hòa
>> là quốc gia cuối cùng trên thế giới bị lọt
>> vào tay Cộng Sản. Giả như đồng minh Hoa Kỳ
>> không bỏ cuộc giữa đường, Miền Nam Việt Nam
>> chỉ cần cầm cự thêm vài năm nữa, chắc chắn
>> tình hình đã đổi khác.Đến khi cộng sản toàn cầu sụp đổ,
>> tôi lại cho rằng, sự sụp đổ ấy bắt nguồn
>> sâu xa từ chiến tranh Việt Nam. Tôi tin như thế,
>> nhưng dè dặt không dám viết ra vì sợ có người
>> sẽ bảo là tôi chủ quan. Mãi đến khoảng năm
>> 2005, tôi tình cờ đọc được cuốn sách của
>> một tác giả người Mỹ, tôi mới cảm thấy an
>> lòng và hết sức vui mừng vì có người đồng ý
>> với suy nghĩ của tôi.Tiếc là giờ này tôi không có cuốn sách
>> ấy trong tay, vì hôm đó trong khi chờ chuyến bay
>> ở phi trường, tôi tạt vào tiệm bách hóa Hudson
>> News tính mua đại một tờ tạp chí nào đó để
>> lên máy bay xem cho qua thì giờ, thì thấy có cuốn
>> sách viết về Vietnam War nên vội lấy xuống. Tôi
>> mới chỉ đọc được 2 trang của phần mở đầu
>> thì chuyến bay thông báo boarding mà người xếp
>> hạng ở quầy tính tiền đông quá, tôi đành bỏ
>> lại cuốn sách trên kệ.Ngồi trên phi cơ, tôi nhớ lại lập luận
>> của tác giả cho rằng: Chiến tranh Việt Nam là
>> cuộc chạy đua võ trang, hay đúng hơn là cuộc
>> chạy đua tiêu tiền, giữa hai khối tư bản và
>> cộng sản. Cuộc chạy đua ấy tuy kết thúc dở
>> dang vì Hoa Kỳ bỏ cuộc, nhưng cũng đủ để làm
>> khối cộng sản kiệt quệ về tài chánh, không
>> vực dậy nổi, dẫn đến sự sụp đổ 15 năm
>> sau!Điều này tôi tin
>> là đúng. Hồi mới sang Canada, năm 1979, tôi đọc
>> một bài viết trong tờ Financial, nói rằng: Chiến
>> tranh Việt Nam đã làm đồng dollar Mỹ mất giá
>> và gây nên tình trạng lạm phát nặng nề. Lúc
>> ấy tôi nghĩ: Mỹ giàu như thế mà còn điêu
>> đứng vì chiến tranh Việt Nam, thì huống chi các
>> nước cộng sản vốn quanh năm èo uột về kinh
>> tế!
>> Quả thực đúng như vậy! Trong
>> chiến tranh, người dân các nước Cộng Sản tạm
>> quên cái đói khổ. Nhưng hết chiến tranh rồi,
>> cái sai của chế độ và cái yếu của lãnh đạo
>> tất nhiên phải lộ ra, không thể nào che đậy
>> được. Lấy lý do gì để giải thích với nhân
>> dân, sau bao nhiêu năm nhịn ăn cung ứng cho chiến
>> trường, rồi bây giờ lại càng đói khổ hơn khi
>> hòa bình trở
>> lại! Từ
>> những “bức xúc” thực tế ấy, lãnh đạo
>> Cộng Sản bất đắc dĩ phải đưa ra khẩu hiệu
>> “đổi mới”, khởi đầu ngay tại Liên Xô từ
>> năm 1985. Nói “bất đắc dĩ” là bởi vì trong
>> thế giới Cộng Sản, bất cứ ai đề xuất một
>> ý tưởng khác với những giáo điều cứng rắn
>> của Đảng thì lập tức bị gán cho cái tội
>> “xét lại” hoặc “phản Đảng” và thường
>> đưa đến hậu quả thân tàn ma dại. Điều này
>> chắc chắn ai cũng đã biết qua kinh nghiệm mấy
>> chục năm cai trị của Đảng Cộng Sản Việt Nam.
>> Đọc Đêm Giữa Ban Ngày của Vũ Thư Hiên, Đèn
>> Cù của Trần Đĩnh, Bên Thắng Cuộc của Huy
>> Đức v.v… chúng ta đã thấy được phần nào
>> những thanh trừng nội bộ rất cay đắng của
>> Đảng Cộng Sản qua những vụ án mà họ gọi là
>> “xét lại”, chẳng hạn như vụ Hoàng Minh
>> Chính. Hoàng Minh Chính là một đảng viên kỳ
>> cựu, hoạt động cùng thời với anh em Lê Đức
>> Thọ. Năm 1945 ở Hà Nội, nhạc sĩ Văn Cao tham gia
>> Việt Minh, công tác trong đội ám sát. Chính Hoàng
>> Minh Chính đã đưa súng cho Văn Cao đi giết những
>> đảng viên Quốc Dân Đảng bị Việt Minh vu cho
>> tội thân Nhật. Hơn 30 năm sau, Hoàng Minh Chính
>> mới tỉnh ngộ, nhìn thấy nhu cầu phải cải tổ
>> để cứu đất nước. Nhưng ý kiến của ông
>> đụng vào những bức tường bảo thủ kiên cố
>> nên ông bị truy bức, kéo theo bao nhiêu người
>> khác mà phe bảo thủ muốn nhân dịp này tiêu
>> diệt. Kim
>> Ngọc, Bí thư tỉnh ủy Vĩnh Phú, thấy nông dân
>> làm hợp tác xã không có hiệu quả vì cha chung
>> không ai khóc, cơm nhà chúa múa tối ngày, cứ
>> rềnh rang vác cuốc ra đồng đủ 8 tiếng rồi
>> về, thu hoạch không năm nào đủ chỉ tiêu. Ông
>> mới nghĩ ra sáng kiến là cho nông dân làm khoán.
>> Làm nhiều ngày hay ít, chăm hay lười, không cần
>> biết, miễn là nộp đủ số thóc quy định! Sáng
>> kiến này tuy thực tế và có lợi cho Nhà Nước
>> nhưng bị coi là đi lạc đường nên bí thư tỉnh
>> ủy bị kỷ luật và cách chức! Bí thư tỉnh ủy
>> tất nhiên phải là một ủy viên trung ương
>> Đảng, thế mà còn bị trừng phạt vì một sáng
>> kiến cá nhân, huống chi người dân thường, ai
>> dám phát biểu ý
>> kiến! Vậy mà sau 10 năm kết thúc chiến tranh,
>> giữa lúc phe bảo thủ còn đang thống trị toàn
>> Đảng, thì Trường Chinh đã phải công khai hô
>> hào đổi mới. Ai cũng biết Trường Chinh là lãnh
>> tụ cộng sản kỳ cựu bên cạnh Hồ Chí Minh,
>> một lý thuyết gia tiền phong của Đảng và là
>> người chỉ đạo cuộc cải cách ruộng đất
>> đẫm máu tại Miền Bắc, giết hại biết bao
>> nhiêu nông dân cũng như đảng viên. Nói cách
>> khác, Trường Chinh vẫn được coi là một thành
>> trì kiên cố nhất của Đảng. Thế mà chính
>> Trường Chinh phải thay đổi lập trường thì
>> đủ biết hoàn cảnh Việt Nam sau chiến tranh thê
>> lương như thế nào! Trần Bạch Đằng viết trong
>> bài “Dám Rẽ Ngoặt Trong Tư Duy” như
>> sau:“Mùa Thu năm 1985,
>> thành quả của bao nhiêu năm chắt chiu của nước
>> ta bỗng chốc sụp đổ qua sai lầm trong điều
>> chỉnh giá cả và đổi tiền. Thế là toàn Đảng
>> toàn dân “khởi đầu bằng sự khởi đầu”!
>> Bác Trường Chinh tìm lối thoát trong cảnh cực
>> kỳ rối ren… Bác kiên trì sự nghiệp đổi
>> mới, đổi mới triệt để và toàn diện… Bác
>> dũng cảm điều chỉnh lại tư tưởng của
>> mình…”!
>> Nói “dũng cảm” bởi vì khi đề xuất
>> ý kiến đổi mới tức là đụng chạm mạnh
>> đến những vùng đất cấm kinh niên của Đảng,
>> những nhân sự suốt đời cố chấp mà chỉ có
>> người tầm cỡ như Trường Chinh, lúc ấy ngoài
>> 70, mới dám lên tiếng!
>> Sau khi
>> Trường Chinh mất, Trần Bạch Đằng viết:
>> “Thưa anh Năm Trường Chinh! Tiễn anh,
>> chúng tôi ân hận vô cùng: Không đổi mới nhanh
>> như anh ao ước!… Tôi tin, nếu quả còn cuộc
>> sống ở thế giới khác sau khi người ta chết,
>> thì những nạn nhân của cuộc cải cách ruộng
>> đất, cũng sẽ mở rộng vòng tay đón Bác Năm
>> Trường Chinh…”.Ý
>> nói: Cuối đời Trường Chinh đã thấy cái sai
>> của mình, xin các oan hồn bị đấu tố trước
>> đây, nếu gặp lại Trường Chinh ở thế giới
>> bên kia, hãy tha cho Trường Chinh, đừng xúm lại
>> hỏi tội!(Ghi chú:
>> Trần Bạch Đằng nguyên là Bí thư Khu Ủy Sài
>> Gòn – Gia Định. Trong chiến dịch Mậu Thân 1968,
>> Trần Bạch Đằng và Võ Văn Kiệt là tư lệnh
>> tiền phương, chỉ huy lực lượng Việt cộng
>> đánh vào nội thành Sài Gòn).
>> “Đổi mới” thật ra là
>> một bản tuyên ngôn đầu hàng tư bản! Bởi vì:
>> Cốt lõi của Cộng Sản là kinh tế chỉ huy, là
>> mậu dịch quốc doanh, là kiểm tra hộ khẩu, là
>> hợp tác xã, là mỗi tháng xếp hàng lĩnh 16 ký
>> gạo! Một khi đã chuyển sang cơ chế thị
>> trường tức là đã chào thua thế giới tự do
>> rồi!Kiệt quệ về
>> kinh tế đã đành, người Cộng Sản còn mất
>> hết niềm tin vào những lý tưởng mà họ được
>> dạy dỗ trước đây.
>> Lùi lại hồi
>> đầu thế kỷ thứ 20, phong trào Cộng Sản là
>> một cái gì mới mẻ, hấp dẫn rất nhiều
>> người trí thức ở thành thị. Nó hấp dẫn bởi
>> về mặt lý thuyết, nó đề cao lý tưởng công
>> bằng xã hội, xóa bỏ bất công bằng đấu tranh
>> giai cấp. Lúc ấy, quả thực tư bản còn quá
>> nhiều khuyết điểm, chủ nhân bóc lột công
>> nhân, công đoàn chưa thành hình, chế độ lao
>> động hà khắc, không được luật lao động bảo
>> vệ. Ở nông thôn thì phong kiến áp bức đến
>> tận cùng. Do thực tế ấy, người ta dễ dàng
>> bị lôi cuốn theo Cộng Sản dù chưa hiểu CS là
>> gì. Đã thế, cộng sản lại ra đời đúng lúc
>> phong trào giải phóng các dân tộc bị trị lên
>> cao trên toàn cầu, nhất là sau Đệ nhị Thế
>> chiến. Cộng Sản khôn khéo đem chiêu bài chống
>> ngoại xâm để lôi kéo quần chúng, điển hình
>> là biết bao nhiêu người đã theo Hồ Chí Minh,
>> đâu phải vì thích Cộng Sản mà vì muốn đứng
>> vào hàng ngũ đánh Pháp. Đến khi Cộng Sản
>> thắng rồi thì đã quá muộn, họ không rút chân
>> được nữa! Thế giới tư bản thì càng ngày tự
>> điều chỉnh để trở nên hoàn thiện, trong khi
>> cộng sản dừng chân tại chỗ, hết chiến tranh
>> là lộ ra hết khuyết điểm. Khi Liên Xô và Trung
>> Cộng công khai thù nghịch nhau, khi Việt Cộng xâm
>> lăng Miên Cộng (Khờ-Me Đỏ), khi Trung Cộng dạy
>> cho Việt Cộng một bài học vào đầu năm 1979 –
>> nghĩa là gà cùng một mẹ mà chém giết nhau không
>> nương tay – thì cái lý tưởng “thế giới
>> đại đồng” và “chung sống hòa bình” giữa
>> các nước xã hội chủ nghĩa anh em còn ý nghĩa
>> gì nữa! Cứ nhìn Trung Cộng, người ta thấy ngay
>> cái tình hữu nghị môi hở răng lạnh của hai
>> nước Cộng Sản nó cay đắng như thế nào! Lời
>> dạy của Đảng trở thành trò hề, làm thất
>> vọng tất cả những ai từng tin vào chủ nghĩa
>> Mác-Lênin. Ý nghĩ giã từ chủ nghĩa xã hội vì
>> vậy càng ngày càng lan rộng trong đầu nhiều
>> đảng viên, chỉ chờ cơ hội là bùng
>> phát!Từ khi các nước
>> Đông Âu và nhất là Liên Xô sụp đổ, thế
>> giới không còn ai nhắc đến Cộng Sản nữa.
>> (Chắc chỉ còn cộng đồng người Việt ở hải
>> ngoại vẫn bám lấy ma Cộng Sản để hù dọa
>> hoặc chụp mũ nhau mà thôi!). Hai chữ “Cộng
>> Sản” chỉ còn là một tì vết của lịch sử,
>> đã lùi hẳn vào trong dĩ vãng, không còn là mối
>> bận tâm cho nhân loại. Nó đã trở thành chuyện
>> cổ tích, người bỏ Đảng mỗi ngày một đông.
>> Trước mắt thế giới, kẻ thù mới bây giờ là
>> Terrorist, là ISIS, là những nhóm quá khích không
>> nhân tính, chứ kẻ thù cũ là Cộng Sản giờ này
>> là hết hẳn đất
>> đứng. Dĩ nhiên cũng còn vài nước vẫn bám lấy
>> danh hiệu Cộng Sản nhưng thật ra họ không còn
>> mang chất cộng sản như xưa. Họ bám chỉ vì
>> quyền lợi của đảng phái, của phe nhóm mà họ
>> phải bảo vệ mà thôi. Bắc Hàn và Cuba thì đói
>> khát quanh năm, không đáng bàn đến. Trung Cộng
>> thì tư bản hóa trước cả Việt Cộng. Cụ thể,
>> ngày nay nếu phải đối phó với Trung Quốc thì
>> hoàn toàn không phải là đối phó với một
>> nước cộng sản mà là một đế quốc có chủ
>> trương bá quyền.
>> Việt Nam cũng
>> thế! Giờ này người ta chống Việt Nam không
>> phải là chống một nước cộng sản mà là
>> chống một chính quyền độc tài, độc đảng,
>> chà đạp nhân quyền giống như nhiều nước
>> độc tài khác trên thế
>> giới. Trong chế độ Cộng Sản đích thực, chỉ
>> cần có vài mẫu ruộng đã ra pháp trường đấu
>> tố, chỉ cần làm chủ một cửa tiệm hạng trung
>> đã bị đánh tư sản, hoặc vào tù hoặc đi vùng
>> kinh tế mới, chứ làm gì có những cán bộ
>> đảng viên sở hữu những dinh thự nguy nga và ôm
>> hàng tỉ hàng triệu dollars như hiện nay ở Việt
>> Nam! Các cấp lãnh đạo Trung Quốc cũng thế! Có
>> những quan chức phải dành riêng ra hẳn một căn
>> nhà mới đủ chỗ chứa vàng và tiền mặt thì
>> cộng sản ở điểm nào!Nói tóm lại, trên thế giới ngày nay
>> không còn nước nào áp dụng lý thuyết Cộng
>> Sản đúng nghĩa. Tất cả đều đã đầu hàng tư
>> bản, chạy theo tư bản, nhưng gắng gượng nên
>> câu khẩu hiệu: “Áp dụng cơ chế thị trường
>> theo định hướng xã hội chủ nghĩa!” Họ
>> ngượng ngùng nói thế khi chính họ cũng biết rõ
>> rằng chủ nghĩa xã hội không bao giờ có cơ chế
>> thị trường! Tư bản thúc đẩy sản xuất và
>> cải thiện sản phẩm bằng tự do cạnh tranh!
>> Cộng Sản thúc đẩy sản xuất bằng tuyên
>> truyền, bằng chỉ thị và bằng giấy biểu
>> dương! Khác nhau như nước với lửa, không thể
>> kết hợp được. Cho nên, như tôi đã nói ở
>> trên, người cộng sản một khi đã áp dụng cơ
>> chế thị trường tức là đã bỏ cuộc, là giã
>> từ hẳn chủ nghĩa của mình rồi! Chỉ cần để
>> ý một chút, chúng ta thấy ngay ngày nay họ không
>> còn tự hào khoe khoang về lý tưởng của họ như
>> thuở trước. Những câu khẩu hiệu một thời
>> họ hãnh diện nêu cao như “Đảng ta là Đảng
>> của giai cấp công nhân”, hoặc “Chủ nghĩa xã
>> hội là đỉnh cao trí tuệ loài người” giờ
>> này chính họ đã lặng lẽ xóa đi. Hai chữ “vô
>> sản” là đặc trưng của chế độ, ngày nay
>> cũng đã biến mất! Đấu tranh giai cấp để
>> tiến đến công bằng xã hội thì không thể áp
>> dụng được nữa bởi giai cấp giàu nhất bây
>> giờ gồm toàn đảng viên! Chả nhẽ họ tự
>> đấu tố chính mình! Chẳng những thế, trong
>> nước đang có dư luận một ngày gần đây Đảng
>> Cộng Sản sẽ đổi tên, bỏ hẳn hai chữ
>> “Cộng Sản” đã lỗi thời vì quá nhiều
>> khuyết điểm! Nhưng dù có đổi tên mà vẫn duy
>> trì lề lối cũ, vẫn độc tài và thường xuyên
>> vi phạm Hiến Chương Nhân Quyền của Liên Hiệp
>> Quốc thì thế giới vẫn tiếp tục lên án và
>> người dân vẫn tiếp tục đấu tranh. Bởi mục
>> tiêu tối hậu không phải chỉ là xóa đi hai chữ
>> Cộng Sản, mà là kiến tạo một quốc gia tự do,
>> dân chủ và phú cường, để Việt Nam có thể
>> hãnh diện đứng ngang tầm với các nước văn
>> minh trên thế
>> giới. Tổng kết lại, nhìn lại 4 thập niên
>> vừa qua, nếu chỉ chú ý đến cái mốc kết thúc
>> chiến tranh năm 1975 ở Việt Nam, thì người ta
>> gọi Miền Bắc là “bên thắng cuộc”. Nhưng
>> nếu mở tầm mắt rộng hơn, nhìn sự sụp đổ
>> của hệ thống Cộng Sản toàn cầu do chiến tranh
>> Việt Nam gián tiếp gây nên, thì thế giới tự do
>> mới đích thực là “bên thắng
>> cuộc”! Nguyễn Ngọc
>> Ngạn
>> Tháng
>> 4/2015
>> Visit
>> Your
>> Group
>>
>>
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> TIN TỨC NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI Thời gian được tính theo giờ Việt Nam PST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gởi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn
|   Register   |   Tin nhắn riêng   |   Đăng Nhập

Powered by -php_BB- Copyright © mautam.net, 2005. All Rights Reserved