NHÌN TỪ XA... TỔ QUỐC !

 
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> 40 NĂM NGƯỜI VIỆT VIỄN XỨ
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
nuocmamuser
Moderator


Ngày tham gia: 26 10 2004
Bài gởi: 532
Đến từ: SJ

Bài gởiGởi bởi: Tư 6 27, 2007 12:26 pm    Tiêu đề: NHÌN TỪ XA... TỔ QUỐC !

NHÌN TỪ XA... TỔ QUỐC !


Ðối diện ngọn đèn
trang giấy trắng như xeo bằng ánh sáng

Ðêm bắc bán cầu vần vụ trắng
nơm nớp ai rình sau lưng ta

Nhủ mình bình tâm nhìn về quê nhà
xa vắng
núi và sông
va vết rạn địa tầng

Nhắm mắt lại mà nhìn
thăm thẳm
yêu và đau
quằn quại bi hùng

Dù ở đâu vẫn Tổ Quốc trong lòng
cột biên giới đóng từ thương đến nhớ

*

Ngọn đèn sáng trắng nóng mắt quá
ai cứ sau mình lẩn quất như ma

Ai ?
im lặng

Ai ?
cái bóng !

A...xin chào người anh hùng bất lực dài ngoẵng
bóng máu bầm đen sõng soài nền nhà

Thôi thì ta quay lại
chuyện trò cùng cái bóng máu me ta

*

Có một thời ta mê hát đồng ca
chân thành và say đắm
ta là ta mà ta cứ mê ta (*)

Vâng - đã có một thời hùng vĩ lắm
hùng vĩ đau thương hùng vĩ máu xương
mắt người chết trừng trừng không chịu nhắm

Vâng - một thời không thể nào phủ nhận
tất cả trôi xuôi - cấm lội ngược giòng

thần tượng giả xèo xèo phi hành mỡ
ợ lên thum thủm cả tim gan

*

Ta đã xuyên suốt cuộc chiến tranh
nỗi day dứt không nguôi vón sạn gót chân
nhói dài mỗi bước

Thời hậu chiến vẫn ta người trong cuộc
xứ sở phì nhiêu sao thật lắm ăn mày ?

Ai ?
không ai

Vết bầm đen đấm ngực

*

Xứ sở nhân tình
sao thật lắm thương binh đi kiếm ăn đủ kiểu
nạng gỗ khua rỗ mặt đường làng

Mẹ liệt sĩ gọi con đội mồ lên đi kiện
ma cụt đầu phục kích nhà quan


Ai ?
không ai

Vết bầm đen quều quào giơ tay

*

Xứ sở từ bi sao thật lắm thứ ma
ma quái - ma cô - ma tà - ma mãnh...
quỉ nhập tràng xiêu vẹo những hình hài


Ðêm huyền hoặc
dựng tóc gáy thấy lòng toang hoác
mắt ai xanh lè lạnh toát lửa ma trơi

Ai ?
không ai

Vết bầm đen ngửa mặt lên trời

*

Xứ sở linh thiêng
sao thật lắm đình chùa làm kho hợp tác
đánh quả tù mù trấn lột cả thần linh

Giấy rách mất lề
tượng Phật khóc Ðức Tin lưu lạc
Thiện - Ác nhập nhằng
Công Lý nổi lênh phênh

Ai ?
không ai

Vết bầm đen tọa thiền

*

Xứ sở thông minh
sao thật lắm trẻ con thất học
lắm ngôi trường xơ xác đến tang thương

Tuổi thơ oằn vai mồ hôi nước mắt
tuổi thơ còng lưng xuống chiếc bơm xe đạp
tuổi thơ bay như lá ngã tư đường

Bịt mắt bắt dê (**) đâu cũng đụng thần đồng
mở mắt... bóng nhân tài thất thểu

Ai ?
không ai

Vết bầm đen cúi đầu lặng thinh

*

Xứ sở thật thà
sao thật lắm thứ điếm
điếm biệt thự - điếm chợ - điếm vườn...

Ðiếm cấp thấp bán trôn nuôi miệng
điếm cấp cao bán miệng nuôi trôn

Vật giá tăng
vì hạ giá linh hồn

Ai ?
không ai

Vết bầm đen vò tai

*

Xứ sở cần cù
sao thật lắm Lãn Ông
lắm mẹo lãn công

Giả vờ lĩnh lương
giả vờ làm việc

Tội lỗi dửng dưng
lạnh lùng gian ác vặt
Ðạo Chích thành tôn giáo phổ thông

Ào ạt xuống đường các tập đoàn quân buôn
buôn hàng lậu - buôn quan - buôn thánh thần - buôn tuốt...
quyền lực bày ra đấu giá trước công đường

Ai ?
không ai

Vết bầm đen nhún vai

*

Xứ sở bao dung
sao thật lắm thần dân lìa xứ
lắm cuộc chia li toe toét cười

Mặc kệ cỏ hoang cánh đồng gái góa
chen nhau sang nước người làm thuê

Biển Thái Bình bồng bềnh thuyền định mệnh
nhắm mắt đưa chân không hẹn ngày về

Ai ?
không ai

Vết bầm đen rứt tóc

*

Xứ sở kỷ cương
sao thật lắm thứ vua
vua mánh - vua lừa - vua chôm - vua chĩa (***)
vua không ngai - vua choai choai - vua nhỏ...

Lãnh chúa xứ quân san sát vùng cát cứ
lúc nhúc cường hào đầu trâu mặt ngựa

Luật pháp như đùa như có như không có
một người đi chật cả con đường

Ai ?
không ai

Vết bầm đen gập vuông thước thợ

*

?...
?...
?...

*

Ai ?
Ai ?
Ai ?

Không ai !
Không ai !
Không ai !

Tự vấn - mỏi
vết bầm đen còng còng dấu hỏi

*

Thôi thì ta trở về
còn trang giấy trắng tinh chưa băng hoại
còn chút gì le lói ở trong lòng

*

Ðôi khi nổi máu lên đồng
hồn thoát xác
rũ ruột gan ra đếm

Chích một giọt máu thường xét nghiệm
tí trí thức - tí thợ cày - tí điếm
tí con buôn - tí cán bộ - tí thằng hề
phật và ma mỗi thứ tí ti...

Khốn nạn thân nhau
nặng kiếp phân thân mặt nạ

Thì lột mặt đi lần lữa mãi mà chi
dù dối nữa cũng không lừa được nữa
khôn và ngu đều có tính mức độ

*

Bụng dạ cồn cào bất ổn làm sao
miếng quá độ nuốt vội vàng sống sít
mất vệ sinh bội thực tự hào

Sự thật hôn mê - ngộ độc ca ngợi
bệnh và tật bao nhiêu năm ủ lại
biết thế nhưng mà biết làm thế nào

Chả lẽ bây giờ bốc thang chửi bới
thầy chửi bới nhe giàn nanh cơ hội

Chả lẽ bốc thang cỏ khô nhai lại
lạy ông-cơ-chế lạy bà-tư-duy
xin đừng hót những lời chim chóc mãi

Ðừng lớn lối khi dân lành ốm đói
vẫn còng làm cho thẳng lưng ăn

Ðổi mới thật không hay giả vờ đổi mới?
máu nhiễm trùng ta có thể thay chăng?

*

Thật đáng sợ ai không có ai thương
càng đáng sợ ai không còn ai ghét

Ngày càng hiếm hoi câu thơ tuẫn tiết
ta là gì ?
ta cần thiết cho ai ?

*

Có thể ta không tin ai đó
có thể không ai tin ta nữa
dù có sao vẫn tin ở con người

Dù có sao
đừng khoanh tay
khủng khiếp thay ngoảnh mặt bó gối

Cái tốt nhiều hơn sao cái xấu mạnh hơn ?
những người tốt đang cần liên hiệp lại !

*

Dù có sao
vẫn Tổ Quốc trong lòng
mạch tâm linh trong sạch vô ngần
còn thơ còn dân
ta là dân - vậy thì ta tồn tại

*

Giọt từng giọt
nặng nhọc

Nặng nhọc thay

Dù có sao
đừng thở dài
còn da lông mọc còn chồi nảy cây (****)


(Mátxcơva, tháng 5.1988 - TP. HCM, 19.8.1988 / Ðường xa – NXB Trẻ, 1989)




________________
(*) Một câu thơ của Chế lan Viên.
(**) Bịt mắt bắt dê : một trò chơi dân gian của trẻ con
(***) Chôm : ăn trộm - Chĩa : ăn cướp (tiếng lóng)
(****) Một câu ca dao miền Trung Việt.




De loin... ma Patrie !


Face à la lampe
tissée de lumière, une feuille blanche

Obsédante blancheur de la nuit polaire,
dans le dos, qui m'épie ?

Serein, je regarde vers le pays natal
lointain, désert
des montagnes, des fleuves
des fissures dans la terre

Je ferme les yeux, je vois
sans fin
l'amour, la douleur
les torturants soubresauts d'un héroïque drame

Où que j'aille, en mon coeur se dresse une frontière
d'amour, de nostalgie, ma Patrie

*

Quelqu'un me hante
lumière trop blanche brûlant mon regard

Qui ?
le silence

Qui ?
une ombre !

Ah... salut, héros infiniment impuissant
ombre sanglante gigotant sur le plancher

Allons, me voici, je t'écoute
ombre sanglante de moi-même

*

Il fut un temps où j'aimais les chœurs
sincère, passionné
j'étais ce que nous sommes, la passion de soi (1)

Oui, il fut un temps grandiose
de douleur, de sang, de larmes
où nous savions mourir, les yeux ouverts, obstinément

Un temps - c'est incontestable -
où tous, nous marchions au pas dans la même direction

où les fausses valeurs, sauce d'oignon grésillant sur les flammes
pourrissaient nos entrailles de leurs émanations

*

De bout en bout, j'ai vécu la guerre
à chacun de mes pas, le doute, inflexible épine
s'enfonçait interminablement dans ma chair

L’après-guerre, j’en suis
que de mendiants sur cette terre opulente

Qui ?
personne

L'ombre douloureuse se frappe la poitrine

*

Pourquoi, au pays de l'amour
tant de handicapés quêtent pêle-mêle la pitance
trouant de leurs béquilles le visage du village natal ?

Tant de mères de héros appellent leurs enfants
à sortir de leur tombe pour porter plainte
tant de fantômes décapités assiègent la porte des mandarins ?

Qui ?
personne

Convulsive, l'ombre douloureuse agite ses bras

*

Pourquoi, au pays de la miséricorde
surgissent tant de démons ?
monstres étranges – maquereaux – menteurs - voleurs
l'enfer se réincarnant dans des humains chancelants

Dans la nuit des illusions
les cheveux dressés, l'esprit déchiré
je sens, fixée sur mon être, la lueur verte, glacée, démoniaque d'un regard

Qui ?
personne

Vers le ciel, l'ombre douloureuse détourne la face

*

Pourquoi, au pays de l'esprit,
tant de temples, de pagodes servent de hangars aux communes ?
tant de mécréants pillent sans vergogne les génies ?

Du livre, la page se détache sans laisser de trace
Bouddha pleure la Foi à la dérive
le Bien - le Mal devenus indiscernables
la Justice balancée au gré des flots

Qui ?
personne

L'ombre douloureuse médite

*

Pourquoi, au pays de l'intelligence
tant d'enfants analphabètes ?
tant d'écoles en ruines, pitoyables ?

Et la jeunesse plie sous la douleur et les larmes
courbe le dos sur la pompe à bicyclette
s'éparpille au hasard des vents à la croisée des chemins

À colin-maillard (2), que de génies précoces !
mais au grand jour... l'ombre chancelante de rares talents

Qui ?
personne

En silence, l'ombre douloureuse courbe la tête

*

Pourquoi, au pays de la sincérité
tant de putes ?
putes de luxe - putes de marché - putes de villages

Putes de bas étages vendant leur cul pour nourrir leur bouche
putes de haut niveau vendant leurs discours pour flatter leur cul

Et l'inflation grimpe
à mesure que l'esprit se déprécie

Qui ?
personne

L'ombre douloureuse s'arrache les oreilles

*

Pourquoi, au pays du labeur
tant de fainéants ?
tant de subterfuges ?

Tant de faux salaires
pour tant de faux travaux ?

Et tant de crimes,
de cruauté, de perfidies, de mesquineries, d'indifférence
et le vol érigé en Religion de masse

Des armées de trafiquants envahissent les rues
bradent les biens - les postes - les dieux - tout...

et vendent le pouvoir aux enchères sur la place publique

Qui ?
personne

L'ombre douloureuse hausse les épaules

*

Pourquoi, au pays du pardon
tant de gens fuient la terre natale
rient sans vergogne de bonheur à chaque séparation ?

se bousculent pour se vendre à l'étranger
laissant la terre veuve s'endeuiller d'herbes folles ?

Sur l'océan Pacifique tangue le bateau du destin
les yeux fermés, ils se jettent à l'eau sans une promesse de retour

Qui ?
personne

L'ombre douloureuse s'arrache les cheveux

*

Pourquoi, au pays de l'ordre, de la dignité
tant de monarques ?
rois du mensonge - de la tromperie - du vol - du brigandage (3)
rois sans couronne - rois freluquets - roitelets...

Tant de seigneurs de guerre grouillant sur chaque parcelle de terre
parmi tant de tyrans à tête de boeuf, à gueule de cheval ?

Et la loi, comme une plaisanterie - ni réelle - ni fictive
le déplacement d'un seul condamnant toute une rue

Qui ?
personne

L'ombre douloureuse plie sa règle d'artisan

*

?...
?...
?...

*

Qui ?
Qui ?
Qui ?

Personne !
Personne !
Personne !

Épuisée,
l'ombre douleureuse se tord en une interrogation

*

Allons, je reviens
il me reste encore, intacte, la page blanche
et du fond de mon coeur, une tremblante lueur

*

Parfois, prise de rage, hallucinée
mon âme fuit mon corps
étale mes entrailles, s'amuse à les compter

Une goutte de sang ordinaire
un soupçon d'intellectuel - une pincée de paysan - une ombre de prostituée
- un tantinet trafiquant - un peu cadre - un peu bouffon
Bouddha et le Diable... un tout petit peu de tout

pour mutuellement se torturer
sous le carcan d'un masque, entre mensonge et réalité

Allons, arrachons le masque - à quoi bon temporiser
il n'y a plus de mensonge qui puisse encore tromper
il est une limite à l'intelligence et la bêtise

*

Les entrailles torturées
nous avalons la transition socialiste (A1)
le ventre puant, étouffant d'orgueil

Nous délirons - empoisonnés par la maladie des louanges
qui ronge nos têtes et nos corps depuis tant d'années
nous le savons, mais que faire ?

Injurier à l'envie
comme des maîtres escrocs montrant d'opportunistes crocs ?

Ou remâcher les sempiternelles prières
auprès de Monseigneur le Système et de Madame l'idéologie ?
taisez-vous, je vous prie, sirènes des illusions

N'élevez pas la voix quand le peuple misérable
courbe l'échine sous la peine pour ne pas courber le dos sur la pitance

Renouveau (A2), vrai ou faux-semblant ?
mais peut-on régénérer un sang empoisonné ?

*

Effroyable, le sort de celui que personne n'aime
plus abominable encore, le sort de celui que personne ne hait

La poésie du courage se fait chaque jour de plus en plus rare
qui suis-je ?
qui a encore besoin de moi ?

*

Il se peut que je ne croie plus en personne
que personne ne croit plus en moi
reste néanmoins ma foi en l'homme

Car, malgré tout
ne croisons pas les bras
rien n'est pire que l'indifférence, la résignation

Il est au monde plus de bien que de mal, pourquoi le mal triomphe-t-il ?
il est temps que les hommes de coeur unissent leur volonté

*

Malgré tout
en moi, la Patrie
une lueur pure, immaculée
tant qu'il reste la poésie, tant que vit un peuple
je suis le peuple - je demeurerai

*

Goutte à goutte
péniblement

Si péniblement

Malgré tout
ne nous résignons pas
tant que nous vivrons, il reste un avenir humain pour les hommes (4)

Nguyên Duy
Moscou, 5-1988
Hochiminh-Ville 19-8-1988
(La longue route, Éditons Jeunesse, 1989)

Traduit du vietnamien par Phan Huy Duong

(1) un vers célèbre de Chê Lan Viên, pendant la résistance
(2) un jeu d’enfants
(3) argots
(4) un vers de la poésie populaire
(A1) Officiellement, le Vietnam est dans une phase de transition vers le socialisme.
(A2) Nom donné à la politique d'ouverture du pays à l'économie de marché, 1986.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> 40 NĂM NGƯỜI VIỆT VIỄN XỨ Thời gian được tính theo giờ Việt Nam PST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gởi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn
|   Register   |   Tin nhắn riêng   |   Đăng Nhập

Powered by -php_BB- Copyright © mautam.net, 2005. All Rights Reserved