Vượt Biên Bi Thảm

 
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> 40 NĂM NGƯỜI VIỆT VIỄN XỨ
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
EmGaiMienQue



Ngày tham gia: 26 10 2004
Bài gởi: 591
Đến từ: San Jose, CA

Bài gởiGởi bởi: Sáu 6 08, 2007 6:26 pm    Tiêu đề: Vượt Biên Bi Thảm

DCV, 30.3.07

Nguyễn Khoa Thái Anh

Người VN có tiềm năng chịu đựng đau khổ. Trải qua một
chiều dày lịch sử khốc liệt, có lẽ cái gene (gen) của
người Việt đã hun đúc cho họ khả năng nhận lãnh thảm
họa, và từ đó sự khổ đau đã trở nên một phần số
của ho.. Cả ngàn năm chiến tranh đô hộ, vận mệnh bao
trùm trong vòng cai trị áp bức và phân ly đã tạo thành
bản mệnh của dân tộc, cấu kết thành con người Việt
hôm naỵ Một ngày kia khi con dân Việt sẽ vùng dậy thoát
khỏi cái bể khổ trầm luân này thì chúng ta phải nhớ
rằng chính mình đã vượt qua được cái vực sâu của
thảm sầu và tuyệt vo.ng. Nếu người Việt khắc phục
được sự bất hạnh này có phải vì họ đã biết nhẫn
nhục đợi chờ chứ không phải vì một ngoại lệ nào
khác?
Sau cuộc chiến ý thức hệ 1975, miền Nam đươ.c/bi. áp
đặt dưới chủ nghĩa xã hội và hiện tượng của một
cuộc di tản thuyền nhân cũng bắt đầụ Ngày 22 tháng Năm
1988, 110 người từ Bến Tre đã quyết định vượt biên
trốn khỏi sự cai trị Cộng sản bằng đường biển, trong
số người này có chị Trịnh Thanh Tùng, người anh trai,
đứa con trai và một đứa cháu traị Ngày đầu vừa ra
khỏi hải phận VN thì họ găp một cơn giông lớn, tài công
phải tắt máy ghe, sau đó họ định quay về VN nhưng máy
lại không nổ. Đến khi gặp một tàu Nhật họ đốt lửa
để kêu gọi sự cứu vớt, nhưng vẫn bị bỏ rơị Đến
ngày thứ 19, khi lương thực đã cạn kiệt, họ gặp chiếc
USS Dubuque, một tàu chiến Mỹ trên đường đến giữ an
ninh ở Vịnh Ba Tư (Persian Gulf) nên ông thuyền trưởng
quyết định chỉ tiếp tế thức ăn và nước uống nhưng
không vớt. Trôi giạt cả thảy 37 ngày trên biển cả, nhiều
người đã kiệt sức chết, những người sống sót buộc
phải ăn thịt ngườị Cuối cùng, họ được những người
đánh cá Phi (Philipines) cứu mang vào đảo Bolinaọ Cả thảy
trong con số 110 người ra đi, 58 người đã bị thiệt
mạng, chỉ còn lại 52 ngườị

Trên đây là tóm lược câu chuyện Bolinao 52(1). Đạo diễn
Nguyễn Hữu Đức - cũng là một thuyền nhân, nhưng may
mắn hơn nhóm Bolinao, nhóm của anh được chiếc USS Long
Beach vớt sau bốn ngày trên biển khơi - là người đã bỏ
ra năm năm trời để thực hiện cuốn phim tài liệu nàỵ
Anh tốn rất nhiều thời gian và công sức, sau khi phát
hiện ra được câu chuyện thương tâm Bolinao, anh phải
đăng quảng cáo trên báo chí và radio, rao tìm người sống
sót để thực hiện cuốn phim. Tuy gặp được người anh
trai của chị Tùng, anh Xuân đã từ chối không chịu nói
chuyện với nhà đạo diễn về chuyến đi hãi hùng đó.
Cuối cùng cảm nhận được lòng thành và sự kiên trì
của đạo diễn, anh Xuân đã giới thiệu anh Đức với
người em gái của mình là chị Tùng và sau đó có lẽ một
định mệnh nào đó đã an bài, câu chuyện được tiếp
tục xúc tiến và kết quả là một cuốn phim đã đánh
động dư luận báo chí và lòng ngườị

Phải nói trong giai đoạn then chốt khi thực hiện cuốn phim
tài liệu này, sự đóng góp và yểm trợ của cộng đồng
người Việt là yếu tố tiên quyết để gầy dựng vốn
cũng như sự tài trợ của nhiều quỹ thiện nguyện và phim
ảnh của Hoa kỳ về saụ Mặc dầu biến cố thuyền nhân là
một giai đoạn lịch sử - kết hợp bằng nhiều đợt
vượt biên tang thương, thiết yếu trong chuyện định cư
của người Việt trên thế giới và Hoa Kỳ - nhiều
người vẫn không ngờ rằng có đến hơn 1.000.000(2)
người đến Hoa Kỳ bằng phương kế vượt biên nàỵ Theo
chiết tính của Cao ủy Tị nạn Liên Hiệp Quốc trong số
những những thuyền nhân đã đến lánh nạn ở các quốc
gia thứ hai thì 50% bị tử nạn trên đường vượt biên. Do
đó đây là một phim tài liệu cần thiết trong nổ lực
quảng bá đến những dòng chính chuyến ra đi thống khổ
của người Việt tị nạn.

Dù tin rằng mình am hiểu tình cảnh của thuyền nhân, khán
giả cũng nên mang theo khăn mu-xoa để xoa dịu những cảnh
tượng mủi lòng và tội tình trong phim. Tuy rằng ra đi là
chấp nhận sự mất mát có thể đến, cuộc ra đi của
chuyến tàu định mệnh Bolinao 52 có biết đâu đã nằm
trong thiên taị Trịnh Thanh Tùng, một người đàn bà như
nhiều người đàn bà bình thường khác, cùng người anh
trở về sau 5 năm học tập cải tạo đã bỏ xứ ra đi thử
thời vận, có lúc vì muốn để dành nước cho con trai,
phải uống nước tiểu của nó, hoặc phải chứng kiến cái
chết đến thật sững sờ trong vòng tay của mình sau một
đêm ôm ấp xác chết của một phụ nữ đồng hành, không
ngờ lời yêu cầu: "Tùng ơi, ôm Năm được không? Không
biết sao mình lạnh quá!" chính là lời trối trăn cuối
cùng của người đàn bà xấu số.

Rồi đến khi anh Minh trưởng nhóm tuyên bố: "Những
người nào tát nước sẽ được phát phần ăn!" chị Tùng
cũng thoái thác với người anh (Xuân) rằng: "Thôi em không
tát nước nữa đâu, nhường cho anh phần ăn đó!" Bởi
vì chị Tùng không muốn ăn thịt ngườị Chị kể có hai anh
em, người em đói quá cầm tay người anh cắn, đau quá
người anh rút tay lại làm ngườii em khóc sướt mướt:
"Cho em ăn đi! Em đói quá chết anh ơi!"

Nhiều lần chị lập lại: "Con người ai cũng có số hết,
mỗi người có phần số riêng." Phải chăng chị thắc mắc
muốn biết vì sao mình sống mà người khác phải chết?
Điển hình như một số người làm bè bằng những bình
ny-lông cột vào những miếng ván, bơi xa khỏi tàu để
không bao giờ còn lại dấu tích. Có khác nào trường hợp
người cha và con gái cùng hai người đàn ông khác đang
đêm lẳng lặng rời bỏ tàu bằng phao bơi vào cõi u minh
để rồi chỉ hai tiếng đồng hồ sau, những người còn
lại trên chiếc Bolinao được ghe đánh cá của người Phi
đến cứu kéo vào bờ.

Chị Tùng với tư cách giản dị và bình dân đã thu hút
người xem với những lời nói thật thà và thẳng thắn,
không màu mè, nhưng trong một tâm hồn bình dị ấy chứa
chất một bản gốc nhân ái, nhiều vị thạ Nếu câu
chuyện chỉ lồng trong sự sống sót của chuyến đi 37 ngày
đầy tuyệt vọng và kinh dị của chiếc ghe thôi, thiết
tưởng cũng đã đầy đủ tình tiết, làm nhiều người
thương cảm. Nhưng trong một tâm tư trong sáng cộng với
tấm lòng quảng đại, chị Tùng đã vượt qua được sự
cay đắng của đời thường để tìm gặp lại ông Bill
Cloonan, đại diện cho thủy thủ đoàn của chiếc tàu USS
Dubuth, phải thừa lệnh thuyền trưởng John Balian (sau này
bị đưa ra tòa án quân sự) đã bỏ rơi chị và những
thuyền nhân khác 17 năm trước đây, để tha thứ, giúp
cho ông trút bỏ được mặc cảm tội lỗi của mình. Chẳng
những thế, chị cũng tìm cách cầu siêu, hạ màn cho những
linh hồn xấu số đã bỏ mình trên cuộc hành trình tuyệt
mệnh đó, giúp vong hồn họ tìm về chốn vĩnh hằng, giải
thoát khỏi kiếp oan khiên trên biển cả.

Đáng kể là sau 17 năm định cư ở Mỹ, ước nguyện lớn
nhất của chị là gặp những ân nhân đã cứu vớt mình
và những thuyền nhân khác ở Bolinao để đích thân
được đội ơn và cảm tạ ho.. Nhờ đến cuốn phim này,
năm 2005 chị Tùng mới thực hiện được chuyến du lịch
đầu tiên, một cuộc hội ngộ trùng phùng đầy nước
mắt.

Có lẽ không tình cờ mà một con người đầy nhân bản
như chị đã được chọn làm phát ngôn viên cho phim tài
liệu này, mà trái lại, có thể nào những vong linh của 58
người đồng hành đã chẳng chọn chị, ký thác gởi gấm
ở chị sứ mạng đi tìm một kết cục cho câu chuyện
thương tâm của 19 năm trước? Trong ý tưởng đó không
những người đã khuất được mãn nguyện mà cả những
người sống cũng được hài lòng với vai trò của chị
trong Bolinao 52, một mảng đời đầy bi ai và khó quên.
Nếu bố cục và sự dàn dựng tài tình của đạo diễn
Nguyễn Hữu Đức đã mang lại an bình và sự kết thúc cho
cốt chuyện chưa có hồi kết thì Trịnh Thanh Tùng chính
là ưu và tâm điểm của cuốn phim. Chuyện khổ lụy, chịu
đựng của người sống hay những vong linh vất vưởng từ
nay sẽ tìm về nơi thanh nhàn.

Năm năm với những nỗ lực thăng trầm để thực hiện
cuốn phim tâm huyết, có phải nhà đạo diễn tài năng,
nhiều nhân hậu và bình dị như Nguyễn Hữu Đức đã vui
mừng trong những ngày qua khi cuốn phim Bolinao đã gặt hái
được nhiều tán thưởng trong các vòng liên hoan phim? Thú
thật đây là lần đầu người viết đã đi xem một phim
hai lần trong một tuần: thứ Hai, 20 tháng Ba ở Liên hoan
phim Á-Mỹ ở San Francisco, và thứ Bảy, 24 tháng Ba, 2007 ở
San Josẹ Trong hai buổi trình chiếu đó, Bolinao 52 đã bán
được một số vé đáng kể, tổng cộng gần 600 người
đến dự ở vùng Vi.nh. Đó là chưa kể những cảm tình
viên đến dự hai buổi tiếp tân sau buổi chiếu phim đễ
ủy lạo đạo diễn, phu nhân và đội ngũ phim ảnh của hai
ngườị

Chú thích :
1: Bolinao 52: Phim tài liệu của nhà làm phim độc lập
được trợ cấp của The Center for Asian American Media (CAAM),
do Nguyễn Hữu Đức (Duc viết kịch bản, đạo diễn,
và sản xuất. Phim dài 58 phút, nói tiếng Việt, Tagalog và
phụ đề Anh ngữ. Ngày khai mạc: 2007 Liên hoan Phim Á Mỹ
tại San Francisco (19/3) và San Jose (24/3) (World Premiere at 25th
San Francisco Internal Asian Film Festival, Mar 15-25, 2007). Trang
Bolinao 52

2: Theo tài liệu The State of The World's Refugees 2000: Fifty
Years of Humanitarian Action - Chapter 4: Flight from Indochina, UNHCR
(Cao Uỷ Tị Nạn Liên Hiệp Quốc), tổng số người tị nạn
VN được định cư tại Hoa Kỳ khoảng 750.000 người trong
khoảng 1975-1997. Cũng theo tài liệu này thì có khoảng
175.000 người tị nạn đến Mỹ trong hai năm 1975-1977, đa
số đến trong vòng vài tuần sau ngày 30/4/1975. Đợt thứ
hai có hơn 400.000 thuyền nhân (boat people) đến Hoa Kỳ trong
khoảng 1978-1997 (trích dẫn nguồn chính từ W.C. Robinson,
Terms of Refuge:The Indochinese Exodus and the International Response,
Zed Books, London, 1998, table, p. 295). Trong khoảng 1979-1999, theo
chương trình ODP (Orderly Departure Program), khoảng 500.000
người đã định cư tại Hoa Kỳ.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> 40 NĂM NGƯỜI VIỆT VIỄN XỨ Thời gian được tính theo giờ Việt Nam PST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gởi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn
|   Register   |   Tin nhắn riêng   |   Đăng Nhập

Powered by -php_BB- Copyright © mautam.net, 2005. All Rights Reserved