Những Bức Thư Tình Không Gửi - Nguyễn Thị Tê H
Chuyển đến trang 1, 2, 3, 4  Trang kế
 
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> GÓC ĐỌC & NGHE TRUYỆN ONLINE
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
Nguyenthitehat



Ngày tham gia: 23 4 2007
Bài gởi: 72
Đến từ: Trai Tim Nuoc My

Bài gởiGởi bởi: Ba 8 07, 2007 10:09 am    Tiêu đề: Những Bức Thư Tình Không Gửi - Nguyễn Thị Tê H

Biển Vắng


- Cô không sao chứ?

- Không, tôi không sao cả

- Tôi rất mừng gặp lại cô

- Thật sao?

- Thật, vi tự dưng cô biến mất làm tôi lo, tôi không biết cách nào để có thể liên lạc xem cô thế nào?... Hắn không làm gì cô chứ?

- Tại sao ông lại hỏi vậy?

- Tôi sợ hắn đã làm gì cô, tôi sợ điều không may nào đó xảy ra cho cô... tôi lo... nhưng sau đó biết là cô không sao nên tôi cũng yên tâm.

- Sao ông biết là tôi không sao?

- Vì tôi có đến ty cảnh sát để hỏi về cô... họ nói là cô không sao vì không thấy có một báo cáo nào cả.

- Ông làm vậy thật à? nhưng ông nghĩ thế nào mà lại đến Ty Cảnh Sát hỏi về tôi?

- Không hiểu tại sao tôi lại làm như vậy? có lẽ sự vắng mặt của cô làm tôi rối loạn, làm tôi lo sợ những điều không may mà cô gặp phải... chuyện gì đã xảy ra?

- Không có chuyện gì cả, tất cả đã thuộc về hôm qua rồi

- Cô nói cho tôi biết được không? vì dạo này tôi thấy cô buồn nhiều, cô trầm ngâm nhiều hơn, lúc trước tôi thấy cô đâu có như vậy, chuyện gì?

- Không có gì cả

- Sao lại không?

- Ông hỏi nhiều quá.

- Tại tôi quan tâm đến cô, nếu không quan tâm thì tôi đâu có phải cuống cuồng lo sợ khi không thấy cô?

- Ông quan tâm để làm gì? Sao lại quan tâm? Giữa ông và tôi đâu có sự liên hệ nào?

- Tôi biết, và tôi cũng không hiểu tại sao nữa. Nói đi, biết đâu tôi có thể giúp cô?

- Ông không giúp được đâu... vả lại tôi không quen kể lể, tôi không quen nói về mình. À, bịnh tim của ông thế nào rồi?

- Ngày mai tôi phải trở lại bịnh viện để giải phẫu.

- Có sao không?

- Không sao cả, yên tâm!

- Tại sao tôi lại không yên tâm? ông đâu có là gì của tôi?

- Ừ, có lẽ chỉ là thói quen của tôi thích trấn an người khác

- Vậy à?

- Này, tại sao cô lại thích ra đây ngồi?

- Thế còn ông? tại sao ông cũng hay ra đây ngồi một mình?

- Tại vì biển là một phần đời của tôi, tại vì biển đã mang đi hạnh phúc của tôi, tôi muốn ra để đòi lại những gì tôi đã mất, nhưng tôi không biết đòi thế nào? cô biết không?

- Không ! vậy chắc ông đau lắm hả?

- Ừ, đau lắm, đau đến có thể muốn đứng trên mỏm đá thật cao trên kia để lao xuống... nhưng mà bây giờ thì không còn đau nữa, chỉ còn tiếc nuối thôi, tất cả như đã xa xôi lắm rồi... bây giờ thì lại thấy buồn nếu ra đây không thấy cô, khi chỗ cô hay ngồi chỉ là một hòn đá trơ lạnh.

- Ông đang tán tôi phải không?

- Cô nghĩ tôi đang tán cô hả? vậy mà tôi cứ tưởng tôi không còn ở cái tuổi tán tỉnh, chạy theo ai nữa... Còn cô? sao cô lại hay ra đây ngồi? bất kể thời tiết thế nào đi chăng nữa?

- Tại vì ở đây tôi mới tìm thấy tôi , tôi được quyền suy nghĩ, được quyền khóc mà không cần phải che dấu, không cần phải kéo mặt nạ lên... nhưng ông, ông đã đến làm tôi lại đánh mất tôi, sự hiện diện của ông đã xáo trộn sự yên tĩnh của tôi.

- Vậy tôi có cần phải xin lỗi cô không?

- Cần

- Thế tôi xin lỗi cô nhé

- Muộn rồi

- Thế thì tôi phải làm sao? à này!... chiếc nhẫn trên tay cô đâu rồi?

- Mất rồi, tôi vừa đánh rơi

- Chỗ nào? tôi xuống kiếm cho cô

- Không cần, tôi đã kiếm nhưng không thấy, có lẽ sóng đã cuốn ra xa, hay có lẽ đã nằm dưới lòng biển...ông xuống được không?

- Khuya quá, gió lạnh, cô có thấy lạnh không? về nhé!

- Không, tôi chưa muốn về. Biển về đêm đẹp quá, ông không thấy sao? Ông ngồi đây với tôi thêm một tý được không?

- Được, nhưng chiều mai cô đừng ra đây ngồi một mình nhé?

- Sao vậy?

- Vì ngày mai không có tôi

- Không có ông thì đã sao? tôi vẫn ra đây ngồi một mình kia mà !

- Nhưng... ngày mai tôi vào bịnh viện, tôi không muốn nghĩ và liên tưởng đến hình ảnh cô ngồi một mình, cô đơn một mình, tôi thấy cô tội nghiệp quá.

- Ông có vẻ thích lo và thích tội nghiệp người khác quá nhỉ?

- Cô nhạo tôi đó à? cô cứ cười đi, nhưng hãy hứa với tôi là ngày mai cô sẽ không ra đây ngồi, đừng nhé, cô hứa đi.

-.....

- Hứa nhé !

- Vâng, tôi hứa


Người thiếu phụ đi lên đi xuống trước cửa phòng cấp cứu đứng ngồi không yên, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn lên cái đèn hiệu vẫn sáng gắn trên 2 cánh cửa đóng kín... 3 giờ, 4 , rồi... 5 giờ... sự chờ đợi như dài vô tận, thời gian như không nhúc nhích... đèn hiệu chợt tắt, một sự im lặng nặng nề bao phủ, cánh cửa bật mở... một người, hai rồi ba, bốn người mặc áo xanh đi ra, tháo mũ, lắc đầu mệt mỏi nhìn những người đang đứng chờ đợi trước cửa phòng giải phẫu... tay quét mô hôi trán, đi nhanh về cuối hành lang... người thiếu phụ quỵ xuống... mơ hồ thấy biển không một bóng người, gió dzữ dội, sóng to như gào thét ngoài khơi, tiếng những con chim biển kêu nhau như khàn đục, chợt thấy người đàn ông quay lưng đang lững thững đi về phía xa... người thiếu phụ bỗng thấy mình, vẫn chỗ cũ... một mình ngồi lẻ loi trên biển vắng...


Nguyễn Thị Tê Hát


Được sửa chữa bởi Nguyenthitehat ngày Bảy 3 29, 2008 7:34 pm; sửa lần 6.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
Nguyenthitehat



Ngày tham gia: 23 4 2007
Bài gởi: 72
Đến từ: Trai Tim Nuoc My

Bài gởiGởi bởi: Ba 8 07, 2007 10:14 am    Tiêu đề:

Khoảng Cách!


- Bao giờ anh đi?

- Chiều nay

- Sao lại chiều nay?

Tiếng thở dài:

- Đằng nào rồi cũng phải đi thôi, anh muốn đi sớm, ở lại cũng chẳng ích gì.

- Em biết, nhưng chưa bao giờ em nghĩ anh sẽ bỏ đi cả.

- Tại em không muốn nghĩ ... trước sau gì cũng có ngày hôm nay.

Im lặng, tiếng nghẹn-ngào:

- Vâng, em không muốn nghĩ đến, em muốn đánh lừa em cho dù em biết đó là điều không công bằng đối với anh, nhưng em không làm sao được. Hay... hay là anh đừng đi nhé?

- Anh đã nhận lời rồi, em phải để cho anh đi, anh ở đây cũng đâu có làm gì cho em được, anh chỉ biết đứng nhìn em thôi, em lúc nào cũng xa vời vợi, mà anh thì không thể nào với tới...

Vẫn tiếng nói nghẹn-ngào lúc nãy:

- Không, anh đừng với tới, vì anh với tới em sẽ khổ thêm nữa, em muốn duy trì khoảng-cách đó, em biết em ích-kỷ khi giữ khoảng-cách đó giữa em và anh, nhưng em vẫn muốn anh lúc nào cũng có đấy để em yên tâm hơn khi biết anh vẫn quan tâm đến em, vẫn dõi mắt theo cuộc sống của em, bởi với em, anh là Ông Thần Hộ Mạng của em anh biết không?...Anh đi rồi, em làm sao đây?

Sự im lặng chìm vào khoảng trống, có tiếng nấc nhẹ, có tiếng thở dài, những vòng tròn khói thuốc lơ lửng bay lên cao, tiếng nói trầm buồn cất lên:

- Rồi đâu cũng vào đấy cả, như khi chưa có em, chưa có anh... mình phải quay lưng lại nhau và bước tới.

- Nhưng em không muốn quay lưng lại, em mệt lắm, cuộc sống này nặng nề quá, không có anh chia xẻ những nỗi khổ đau oằn nặng trên vai làm sao em chịu được, em cảm thấy em không còn sức nữa. Em tưởng đâu anh và em sẽ cứ như vầy mãi cho đến hết cuộc đời, để mình được nhìn thấy nhau thay đổi theo cuộc sống, để em rưng-rưng thấy tóc anh thay màu, để anh ngậm-ngùi nhìn em nhạt-nhoà theo thời gian... em đâu có ngờ anh không cùng một ý nghĩ đó với em nên anh mới muốn ra đi...

- Có, có chứ, anh cũng đã nghĩ đến, anh đã nghĩ rất nhiều, nhưng rồi sau đó mình sẽ ra sao? Cho dù có ngàn năm sau đi chăng nữa em cũng vẫn là em và anh vẫn cứ là anh, anh thấy anh đi là đúng nhất. Đừng níu kéo anh, anh cũng tiếc không được nhìn em mỗi ngày, không được thấy sự đổi thay của nhau mai kia, nhưng thôi...

- Hôm qua em có đọc được một bài thơ trên báo, em muốn đọc cho anh nghe một đoạn.

"Không có vườn hoa nào hoàn hảo,
Nếu thiếu sự dịu ngọt của một đoá hồng tươi,
Không có cuộc đời nào hoàn hảo
Nếu đường đời thiếu người bước chung đôi..."

Im lặng, tiếng nói buồn buồn cất lên:

- Nhưng đời em, đời anh nào có nhau bên cạnh? Anh chỉ là cái bóng sau lưng em, anh chỉ là người đứng bên lề nhìn em... hãy để anh làm một điều gì đó cho riêng anh, đừng bắt anh làm cái bóng bên cạnh em nữa, anh cũng mệt mỏi lắm em biết không? Hơn nửa đời người rồi còn gì... em nín đi đừng khóc nữa, không có anh rồi em cũng sẽ quen thôi.

Tiếng khóc tấm tức:

- Làm sao mà quen được khi nơi này không còn anh, không còn tiếng cười đùa của anh, không có cả mùi thuốc lá lảng-vảng trong không khí nữa. Anh đi là hết, em chẳng còn gì cho riêng em. Em đau, đâu có anh để săn sóc từng viên thuốc với những cái nhìn e-ngại, đâu có anh để nhắc em đem theo áo ấm những lúc trời đổi mùa... anh đi, anh mang theo tất cả, anh mang cả nụ cười của em đi theo nữa anh biết không? Anh không nghĩ gì đến em hết.

Tiếng năn-nỉ:

- Em đừng trẻ con, đừng nói nữa, em càng nói càng làm khổ anh thêm... sắp đến giờ anh phải đi, cho anh ôm em lần cuối.

Tiếng khóc rấm-rức như cố ngăn những tiếng tức-tưởi:

- Em thật sự không muốn anh đi đâu cả, nhưng anh đã chọn cho anh một con đường riêng, em đành chấp nhận với chính em để anh đi với những gì anh mong muốn, em mong anh sẽ tìm gặp cái hạnh phúc mà anh đã thiếu vắng từ lâu, nhưng không ai được quyền làm khổ anh, chỉ ngoài em ra thôi phải không?... Ồ, em lại ích kỷ nữa rồi, hãy quên em nếu anh muốn, anh không cần phải nghĩ đến em nữa, nếu có nghĩ đến hãy nghĩ về em như một quá khứ ngọt ngào để yêu đời, để bước tới, để bình an khi nghĩ về dĩ-vãng. Rất tiếc mình biết nhau quá muộn để không bao giờ là của nhau, rất tiếc đường đời mình không đi chung, nhưng dù sao những năm dài vừa qua cũng đủ là những món quà quý giá cho riêng mình phải không anh?...

Tiếng người đàn ông cất lên thật buồn, thật xa xăm như đến từ một nơi nào đó:

- Anh không bao giờ quên em được, bởi em là một cái gì thật đặc biệt, thật cao quý mà anh chưa thấy ở một ai, em như một bình pha-lê không tỳ vết cho dù đời đôi lúc đã hất-hủi em, đã tắm em bằng những giọt nước mắt không hạnh-phúc, nhưng anh biết chắc chắn một điều là anh sẽ không thể nào quên em được, suốt đời anh mong và cầu cho em hạnh phúc, mong nụ cười của em tươi mãi để con đường em đi không còn chông gai, không còn gập ghềnh, để anh được yên tâm mà không phải quay lại đắn đo khi bước tới. Anh đi rồi, dù ở nơi xa-xăm nào đó em hãy nghĩ anh vẫn là cái bóng sau lưng em, anh vẫn có đây, anh không đi đâu cả... Xe xắp đến... em về đi, cho anh đi.

Sự im lặng chìm vào khoảng trống, tiếng khóc vẫn nức-nở hoà lẫn tiếng thở dài não-nuột. Một lúc, tiếng chân vội vã bước nhanh... xa dần... xa dần. Quay lại, đôi măt nào đó vẫn nhìn theo từ một khung cửa sổ trên cao...

Một ngày trôi qua, 2 ngày trôi qua, 3 ngày rồi cứ từng ngày trôi qua... nơi đây không còn giống thời gian nào đó nữa, tất cả như xa xôi, xa xôi lắm... Bên ngoài trời vẫn mưa rả-rích, gió thổi mạnh làm rụng đầy lá trên sân, những hạt mưa rơi hắt vào cửa kiếng, ngoài đường vắng tanh, thỉnh thoảng một vài chiếc xe chạy nhanh trên đường làm bắn tung-toé những vũng nước mưa đọng đang phập phồng bong-bóng. Tỳ trán vào khung cửa kính, cái lạnh của những hạt mưa bên ngoài, cái lạnh cô-đơn trong lòng người ở lại, giọt nước mắt nào rơi xuống, rơi xuống và... rơi xuống...


Nguyễn Thị Tê Hát
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
Nguyenthitehat



Ngày tham gia: 23 4 2007
Bài gởi: 72
Đến từ: Trai Tim Nuoc My

Bài gởiGởi bởi: Năm 10 04, 2007 6:55 am    Tiêu đề: Những Bức Thư Tình Không Gởi

Những Bức Thư Tình Không Gửi


Ngày ..., Tháng ..., Năm ..... (#1)

Ông yêu dấu!

Bây giờ là những ngày đi vào cuối thế-kỷ, em chợt muốn viết về Ông da diết, viết tất cả về Ông, về chúng ta một lần rồi thôi để không bao giờ em viết nữa, để tất cả sẽ theo Ông, theo thế-kỷ đi vào quên lãng, hay cho dù không quên lãng thì cũng đi vào quá khứ, một quá khứ được đóng khung trong thế-kỷ có một phần cuộc đời em, cuộc đời Ông mà chiến-tranh vừa qua như một chứng nhân cho chuyện tình đầu đời của em và Ông.

Chuyện tình của em không bán, không rao, không tên, không tuổi, bởi nó chỉ là của riêng em, cũng như Ông muôn đời của riêng em mà không là của ai cả. Ông đến với em như một cánh chim làm em ngập ngừng bối-rối, nhưng sau đó với tình cảm Ông dành cho em, đã làm em trưởng thành trong thế giới mơ màng đủ màu sắc của tuổi mới biết yêu.

Đêm nay, mưa gió ngoài trời thật nhiều, như mưa gió ngày Ông ra đi, để bây giờ tất cả nhớ về Ông như một cuốn film đang từ-từ đi qua tâm trí em. Mọi chuyện như mới hôm qua, như mới còn đây, nhưng nhìn quanh Ông không còn đâu nữa, tất cả đều là khoảng trống, tất cả đều trở thành hư vô. Gió lung lay những ngọn cây cao ngoài cửa sổ, cây bradford nằm một bên lối đi vào nhà cũng đang rụng đầy lá đỏ trên sân. Những hạt mưa hắt mạnh vào cửa kiếng làm em thêm cô đơn, làm em nhớ đến Ông vô cùng. Nước mắt em rơi, lòng em tơi-bời như hoa lá xôn xao với mưa gió ngoài trời để khóc cho em, cho Ông, cho một chuyện tình không lối thoát để bây giờ, tất cả đều trở thành thiên thu, trở thành vĩnh-cửu trong lòng em lúc này.

Ngày Ông ra đi là ngày em nằm liệt trên giường, em khốn khổ bỏ ăn, em trốn biệt trong phòng, cho dù em biết nơi phi-trường Ông đang ngóng đợi, Ông đang chờ và mong em. Nhưng làm sao em đến được, làm sao em có thể đối diện với cái đau ngút ngàn ngây thơ của em lúc đó, em sợ phải nhìn đôi mắt trĩu buồn của Ông, em sợ cánh tay Ông nới lỏng rồi từ từ buông em ra, em sợ phải đối diện với sự chia-ly cho dù Ông đã ngàn lần hứa với em là Ông nhất định trở về, nhất định quay lại cho dù cuộc chiến có khốc liệt, có thế nào đi chăng nữa. Nhưng Ông đã bội hứa, Ông đã bỏ em đi thật nhanh, thật vội vàng để em ngỡ-ngàng ở lại, để em chơ-vơ còn lại một mình mà cuộc chiến đã đưa Ông đi xa, đi xa hẳn vào cuối đường để rồi Ông mất hút vào cuối con đường Ông đi đó. Ông đã đến một nơi mà bước chân em không đi tới, mắt em cho dù có mỏi mòn cũng không thể tìm kiếm.

Tất cả đã đi vào quá khứ, đã chồng chất qua biết bao nhiêu năm tháng, tưởng rằng sẽ phôi-pha, tưởng rằng sẽ quên lãng với biết bao đổi thay và em sẽ không còn dễ khóc được như xưa, nhưng Ông biết không? Khi người ta không hạnh-phúc là khi người ta quay về dĩ vãng, và em... những lần nghĩ đến là những lần em nhớ đến Ông thật nhiều và cũng là những lần em giận Ông vô cùng, vì Ông đã không giữ lời hứa khi xưa để kể từ lúc Ông đi, tất cả kỷ-niệm của em và Ông cũng từ từ chấp cánh bay, vuột khỏi tầm tay không sao kéo lại, bởi cánh tay em quá ngắn, không đủ với tới những ước mơ trong đời, bởi thế tất cả đều vuột khỏi tầm tay em, như Ông đã từ bỏ em, nhưng tình yêu đầu đời này vẫn nguyên vẹn trong em, bởi em đã giam kín nó trong ngục tù của tâm linh em, để trừng phạt Ông, trừng phạt em vì đã yêu không đúng người và không đúng chỗ...


Nguyễn Thị Tê Hát


Được sửa chữa bởi Nguyenthitehat ngày Hai 10 15, 2007 7:54 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
Nguyenthitehat



Ngày tham gia: 23 4 2007
Bài gởi: 72
Đến từ: Trai Tim Nuoc My

Bài gởiGởi bởi: Hai 10 15, 2007 7:53 pm    Tiêu đề: Những Bức Thư Tình Không Gửi

Những Bức Thư Tình Không Gửi

Ngày ..., Tháng ..., Năm .... (#2)

Ông Yêu Dấu!

Sáng nay trời mưa, vừa tan lễ ra, cơn mưa ào đến như trút, ý nghĩ về Ông cứ lại quanh quẩn trong đầu, những lá thư này đáng lẽ phải kết thúc từ lâu, nhưng cứ lần lựa mãi, vì mỗi lần ngồi vào bàn, viết được vài hàng thì những kỷ niệm xưa lại ùa về làm em mờ mắt, nước mắt em ràn rụa, em lại phải tắt máy đứng lên, cứ như vậy mãi cho đến hôm nay... Bây giờ, Em nhất định phải viết tiếp về Ông, về chúng ta, về những kỷ niệm ngọt ngào của riêng mình để rồi sau đó sẽ đóng kín và không bao giờ nhắc đến nữa.

Ừ nhỉ!... Tại sao em lại gọi Ông bằng Ông mà không bằng Anh như bao nhiêu người yêu nhau khác. Ba Mẹ mắng em bảo em hỗn, nhưng em vẫn bướng bỉnh không nghe, Ông tức cười nhìn em nháy mắt. Ông bảo Ba Mẹ kệ em, cứ để em tự nhiên, thế là danh từ Ông luôn đậu trên môi và một tình cảm nào đó đã đi nhẹ vào hồn em...

Trước khi ra đi, Ông bảo Ông ước có phép thần thông, Ông sẽ nhốt em trong lâu đài cổ kính để em không ra được, để không ai được có em cho đến lúc Ông trở về. Nhưng Ông vẫn là Ông nên phép thần thông không có, nên em vẫn là con bé vô tư nhí nhảnh làm Ông lo âu, làm Ông bồn chồn vì những ánh mắt đuổi theo chung quanh em.

Trước khi đi, Ông đã chuẩn bị cho em một chồng phong bì, Ông dán sẵn tem, sẵn địa chỉ và bảo em chỉ viết thư cho Ông, bỏ vào phong bì và gửi đi, nhưng sau khi dán thư lại em phải đánh dấu trên 2 mép phong bì bằng căn 5, vì Ông bảo đó là dấu hiệu tình yêu giữa em và Ông. Ông đi hơn một năm, thư Ông gởi cho em đúng 217 lá... nhưng rồi sau khi nhận được tin buồn của Ông từ xa đưa lại... rồi trước khi phải vào Sài Gòn, em đã đem chồng thư của Ông ra sau nhà đốt hết những lá thư Ông gửi, tuy nhiên quyển nhật ký em vẫn giữ kỹ, em vẫn tiếp tục viết về những ngày tháng có Ông, về những tháng ngày đất nước đang từ từ biến chuyển. Quyển nhật ký em giữ kín trong một hộp gỗ khoá lại trước khi em vào Sài Gòn. Lúc đó em đâu có nghĩ là Em sẽ không trở về nên tất cả đã đổi thay mà không ai dự đoán được.

Khi đất nước biến động, đơn vị của Ba em được lệnh thuyên chuyển vào Nha Trang, để rồi từ đó lẻ loi tìm đường vào Sài Gòn qua những đoạn đường khốn khổ do cuộc chiến tạo nên. Cả gia tài không mang được gì, chỉ mang được 2 con chó và 2 cây đàn. Thế mà Ba em cũng không quên cái hộp gỗ đựng quyển nhật ký của em trong đó, Ba em đã dùng súng bắn vỡ ổ khoá để lấy quyển nhật ký mang vào cho em. Quyển nhật ký ấy vẫn tiếp tục sang trang về sự đổi đời của riêng em, của những người chung quanh, của một đất nước vừa lật sang một trang lịch sử khác. Em vẫn tiếp tục viết cho đến ngày em lìa xa quê hương và khi đặt chân đến bên này, em đã viết thư về nhờ gia đình đốt quyển nhật ký ấy đi để tránh sự liên luỵ. Thế là về Ông, về em một lần nữa lại trở thành khói bụi tan theo cơn gió thời cuộc.

Ông yêu dấu của em! Sao ông nỡ bỏ em đi như thế? Sao Ông không mang em theo? Ông có biết là em khổ lắm không? Ông có biết là em đã khóc nhiều lắm không?

Những năm kế tiếp, em vẫn mơ hồ tưởng như Ông vẫn còn đó, nên cứ mỗi lần vào ngày sinh-nhật của Ông, Em đều gởi Birthday card vào cái địa chỉ mà em đã từng gửi thư trước kia, lần đầu tiên cũng như lần sau cùng, em luôn gởi bằng hình một đoá hồng nhung đỏ thẫm, có những giọt nước như giọt nước mắt em rơi đọng trên những cánh hoa. Những phong thư đó không bao giờ hoàn lại cho em... Vì thế năm nào cũng vào ngày 17 tháng 12 Sinh nhật Ông, em vẫn không quên gởi đi cho đến lúc đất nước đóng lại trang sách cũ và bắt đầu một trang khác, cũng như em vậy. Em cũng đóng cuộc đời em từ đó, tình đầu em từ đó...

Ông thật sự còn đó hay đã đi thật xa như cái điện tín em nhận được vào một buổi chiều thật buồn thảm của mùa đông năm đó? Có lần chị em hỏi: "Nếu vô tình gặp lại thì nhỏ tính thế nào?" Em, em không biết làm sao, vì Ông là dĩ vãng, là một sâu kín trong lòng em, và em không muốn gặp lại... em sợ sự hiện hữu sẽ phá vỡ hình ảnh Ông trong em... em ích kỷ, em chỉ muốn hình ảnh ngày xưa của Ông mãi mãi là của riêng em, không ai được quyền có Ông, cho dù cả thời gian có dành Ông đi chăng nữa...


Nguyễn Thị Tê Hát


Được sửa chữa bởi Nguyenthitehat ngày CN Tháng 5 04, 2008 8:31 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> GÓC ĐỌC & NGHE TRUYỆN ONLINE Thời gian được tính theo giờ Việt Nam PST (U.S./Canada)
Chuyển đến trang 1, 2, 3, 4  Trang kế
Trang 1 trong tổng số 4 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gởi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn
|   Register   |   Tin nhắn riêng   |   Đăng Nhập

Powered by -php_BB- Copyright © mautam.net, 2005. All Rights Reserved