Chuyện ma (Singapore)

 
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> TIN TỨC THẾ GIỚI-HOA KỲ
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
tamcam
Moderator


Ngày tham gia: 01 10 2009
Bài gởi: 12633

Bài gởiGởi bởi: Năm 12 03, 2015 12:27 am    Tiêu đề: Chuyện ma (Singapore)

Singapore kì quái- Ca trực đêm ở viện tâm thần quân đội

Như tôi đã nói lúc trước, tại Singapore tất cả công dân nam có đủ điều kiện sức khỏe đều phải thực hiện nghĩa vụ quân sự trong vài năm; cho dù là phục vụ trong quân đội, lực lượng cảnh sát như làm bộ đội , công an hay dân quân tự vệ. Tôi từng là lính cứu thương trong một tiểu đoàn bộ binh. Hiện giờ thì do lý do gì đó mà ông sĩ quan quân y quyết định tôi phù hợp với vị trí hạ sĩ quan và thế nên tôi được gửi đi tập huấn Chuyên gia quân y cấp bậc 2 ( tương đương với nhân viên y tế cấp hai trong hệ thống dịch vụ cấp cứu y tế của Toronto - cơ sở của hệ thống huấn luyện quân y của chúng tôi). Sau khi huấn luyện hai tháng tôi sẽ trở lại đơn vị làm Trung sĩ. Việc này cũng chả khác biệt mấy, như tôi đã mô tả trước đó, chúng tôi khá mềm dẻo trong việc chức vụ. Thế nên giữa chúng tôi không có phiền hà về vấn đề cách thức giao thiệp giữa Trung sĩ hay hạ sĩ quân y hay hộ lý cả. Tuy rằng cũng có nghĩa là, nểu trở thành Trung sĩ thì tôi sẽ đáng tin cậy hơn và phải có trách nhiệm trong nhiều việc hơn.

Một trong những việc tôi đảm trách đó là phải luân phiên trực đêm tại Viện Tâm thần Quân đội. Ban ngày ở đó có các nhân viên y tế tâm thần tận tụy nhưng đến đêm thì họ giao hết việc lại cho ai có ca trực. Có hai chuyên gia quân y và một sĩ quan quân y đang túc trực thường xuyên tất cả các tối, được phân công luân phiên theo từng đơn vị trong quân đội. Thực tế thì là mấy ông Sĩ quan quân y sẽ khóa mình trong văn phòng để ngủ , còn lại để cho hai ông chuyên gia quân y giải quyết công chuyện tại lễ tân và thay phiên nhau thức để trực. Chúng tôi phải theo dõi bệnh nhân, đảm bảo chắc rằng bất kì ai cần phải uống thuốc thì phải uống thuốc, và thông thường thì phải đảm bảo mọi việc đều ổn. Nhiệm vụ trực đêm bắt đầu lúc 7 giờ tối và kéo dài đến tận 7 giờ tối hôm sau.

Ngay cả mấy cái viện tâm thần hiện nay, trong thời kì tốt đẹp này đã thấy đủ chán chường rồi nhưng vào thời điểm tôi làm nhiệm vụ thì Viện tâm thần Quân y lại ở trong 1 bệnh viện cũ tiền chiến. Bệnh viện này đã từng là bệnh viện quân y chính của Anh tại Singapore và là nơi diễn ra vụ thảm sát kinh hoàng lúc Nhật tràn sang quốc đảo này. Chúng đã giết chết hết tất cả các nhân viên y tế và hầu hết tất cả các bệnh nhân ở đây.


Bệnh viện nhắc đến trong bài

Và chúng tôi phải ngồi trực ở đây cả đêm.

Nói thực ra thì hầu hết mọi lúc, nhiệm vụ trực cũng không nặng nề đến thế. Cái bệnh viện này tuy có rùng rợn nhưng một khi ra khỏi phía cánh quân sự và vào khu vực dân sự thì trông các thứ thực chất đều được tân trang làm mới và thắp sáng đầy đủ. Điều chủ yếu phải cẩn trọng để ý ở đây xem có bệnh nhân tâm thần nào cố chạy trốn không. Phòng của họ thực ra không được khóa nên thỉnh thoảng lại phải đuổi theo một gã nào đó cố gắng chạy trốn chẳng hạn. Ý tôi là phải đuổi theo bắt theo nghĩa đen ấy. Một ông bạn của tôi trong lúc đang làm nhiệm vụ trực thì có một ông Lính biệt kích được đem vào Viện tâm thần để theo dõi bỗng nhiên lên cơn điên. Lão chạy nhanh như gió và không tài nào mà hai ông Trung sĩ quân y có thể đuổi theo bắt lại. May mắn thay lão ta lại không chạy ra khỏi bệnh viện mà rẽ nhầm hướng rồi bị dồn vào cùng đường trong 1 cái toa lét. Vẫn phải có cả hai ông Trung sĩ và một vài hộ lý dân sự mới có thể giữ chặt ông ta lại để ông Sĩ quan quân y tiêm thuốc mê cho ông ta.

Mấy tháng trời trôi qua, tôi càng ngày càng thấy tự mãn hơn với công việc này. Trong giờ nghĩ của mình lúc ông Trung sĩ kia còn đang làm công việc giấy tờ thì tôi đã tự tin lẻn ra một cầu thang bộ tối tăm để hút thuốc. Tôi thấy khá thoải mái với công việc vì sự thật là mỗi tối trực ở Viện tâm thần tức nghĩa là được nghỉ hời thêm nửa ngày nữa hôm sau.

Có lúc, bệnh nhân cũng sẽ xin phép để ra hút thuốc và nếu họ quan hệ đủ thân với chúng tôi cũng như chúng tôi có thể kiểm soát được họ; một trong số chúng tôi sẽ đi theo họ tới cái cầu thang bộ kể trên và đưa cho họ 1 điếu thuốc để hút.

Chuyện xảy ra lúc tôi đang đi cùng 1 ông bệnh nhân. Chúng tôi đang hút thuốc ở cái cầu thang tối đó, ánh sáng duy nhất chiếu vào là từ ô kính của cánh cửa từ hành lang ra cầu thang. Phía trên chúng tôi là cầu thang bộ dẫn lên hai tầng lầu nữa và bên dưới chúng tôi có 1 tầng và 1 cánh cửa dẫn ra ngoài. Cánh cửa này được đóng vít chặt và khóa lại từ lúc nào tôi không rõ, và các cánh cửa ở cầu thang phía trên cũng đều được khóa lại cả. Chúng tôi không có chìa khóa để mở bất kì cánh cửa nào.

Tôi chợt thấy gã bệnh nhân trông có vẻ như đang nghĩ ngợi vẩn vơ điều gì. Điếu thuốc lá trên tay hắn vẫn còn cầm lửng lơ và hắn bắt đầu nhìn xa xăm vào khoảng không.

"Này, anh bạn ổn chứ?" Tôi hỏi hắn. Tôi không muốn bị bắt tội đưa thuốc lá cho 1 bệnh nhân và để hắn bị căng trương lực (triệu chứng co giật, động kinh) trong lúc tôi giám sát hắn.

Hắn cứ tiếp tục nhìn chằm chằm vào khoảng không và thì thầm "Lải lơ"(lái le - 来了), trong ngôn ngữ thông tục Sing-Trung có nghĩa là "nó/hắn/cô ta đang tới".

Tôi nghe tiếng cửa tầng trên mở cái rầm và rồi một tiếng động ma quái, như thể có ai đó rơi từ trên tầng xuống dưới đất. Tiếng động kết thúc bằng một cú rình như cái vật đó vừa chạm đất, gần cái cánh cửa bắt vít và bắt đầu rên rỉ như tiếng người bị đau. Tôi cuống cuồng mò mẫm công tắc đèn và may là dò trúng rồi mở được nó. Khi ánh sáng lan tỏa khu cầu thang bộ, tôi nhìn xuống dưới đất nhưng chả thấy gì cả. Tôi chạy vội lên cái tầng phía trên nhưng cửa vẫn khóa. Phía dưới tôi gã bệnh nhân tâm thần xem ra đã tỉnh cơn mê và đang hút nốt điếu thuốc của hắn như thể không có chuyện gì xảy ra. Cánh cửa dẫn ra hành lang khu tâm thần bật mở và rồi ông Trung sĩ đang trực thò đầu ra chỗ cầu thang hỏi chúng tôi đang làm cái quái gì và bảo chúng tôi im im dùm cái.

Tôi thuật lại cho ông ấy những gì tôi nghe được. Ông ấy cũng đã nghe thấy cùng 1 thứ tiếng lách cách và tiếng rơi độp1 phát từ chỗ ngồi của mình ở phía lễ tân. Vì thế nên ông ấy mới ra đây kiểm tra, ông ấy còn nghĩ gã bệnh nhân kia đang cố giằng co với tôi và định phá cánh cửa dẫn ra ngoài. Ông Trung sĩ đó cũng đi kiểm tra cái cầu thang, nhưng cũng như tôi ông ấy không thấy gì cả- tất cả các cửa đều được khóa trừ cánh cửa dẫn ra hành lang chỗ chúng tôi, cửa thoát hiểm ở tầng trệt cũng vẫn còn vít.

Chúng tôi đưa gã bệnh nhân tâm thần (xem ra hắn chả nhận ra là có chuyện gì cả) quay trở lại phòng và ngồi trực cạnh nhau suốt cả đêm.

Tôi chưa từng nghe gì thêm về điều tương tự trong suốt quãng thời gian còn lại làm nhiệm vụ trực ở Viện tâm thần của tôi. Tuy nhiên tôi nhớ loáng thoáng đã từng được nghe kể về 1 vụ việc cách đây rất lâu, về một bệnh nhân đã tự lao mình xuống khỏi lan can để thoát khỏi lưỡi lê của lính Nhật.

=====================
Same Story in English

https://www.reddit.com/r/nosleep/comments/3qi59u/weird_singapore_night_duty_on_the_army_psych_ward/

==
_________________


Được sửa chữa bởi tamcam ngày Năm 12 03, 2015 12:32 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
tamcam
Moderator


Ngày tham gia: 01 10 2009
Bài gởi: 12633

Bài gởiGởi bởi: Năm 12 03, 2015 12:32 am    Tiêu đề:

Chất thải y tế thu hút những thứ gì- Một câu chuyện về Lực lượng vũ trang Singapore



Tại Singapore tất cả công dân nam có đủ điều kiện sức khỏe đều phải thực hiện nghĩa vụ quân sự trong vài năm (hiện giờ thì là hai năm còn trước đây, trong chuyện tôi đang kể thì là hai năm rưỡi). Hiện giờ Singapore được coi là một hòn đảo hơi có phần ma quái. Mặc dù là một nơi có phát triển trọng yếu đô thị hóa cao đất nước này vẫn có rất nhiều góc khuất tối tăm và rùng rợn. Những góc tối ghê rợn ấy thường có ở nhiều khu căn cứ và bãi tập của Lực lượng Vũ trang Singapore. Yay.

Câu chuyện là, vào năm 2000, lúc đó tôi còn là một lính cứu thương trong 1 tiểu đoàn bộ binh. Tuy chúng tôi vẫn phải chạy theo bộ binh trong đám bùn đất và trong rừng khi luyện tập thì cuộc sống ở khu căn cứ của chúng tôi khá tốt. Nguyên nhân là do trung tâm y tế tại căn cứ cũng kiêm luôn trung tâm y tế hỗ trợ ngay bản thân Bộ Quốc phòng. Thêm vào đó, trang thiết bị ở đây khá là sang. Cho dù hơi tệ khi phải núp đi chỗ khác, vì trông lôi thôi lếch thếch trong lúc có một vị tướng hay quan chức cấp cao đến kiểm tra. Chúng tôi có được lợi ích là không phải tự mình dọn dẹp khu trung tâm y tế và chúng tôi lại còn có cả điều hòa và TV trong khu vực chờ nữa. Cũng có một chuyện về trung tâm y tế này nữa nhưng hôm nay tôi sẽ không nói về chuyện đó.

Vì là một trung tâm ý tế nên chúng tôi thường hay tạo ra khá nhiều chất thải y tế- những vật nhọn nhiễm khuẩn (kim tiêm), các băng cuốn đã dùng, vân vân. Những thứ này đều được tập trung ở những chiếc hộp đựng kim màu vàng và chúng thường được thu gom một lần một tuần rồi thải ra một đơn vị xử lý rác thải.



Với cường độ sử dụng thường xuyên trong quân đội, có 1 sai sót trong lịch trình và đơn vị xử lý rác 1 tháng trời không đến thu gom rác. Thực ra thì đây cũng không phải vấn đề, mặc dù những cái hộp đựng kim chất đống kia đầy những cái kim nhuốm máu, nhưng thật tình thì chúng không chiếm nhiều diện tích nên chúng tôi kín đáo xếp chúng thành chồng ở phía sau 1 phòng điều trị.

Không may là thời gian đó có 1 ông cán bộ cấp cao mới nhận chức, mà ông ta lại đang khá rảnh rỗi nên muốn tiến hành một loạt các cuộc thanh tra trung tâm y tế. Những cái hộp kim chất đống không được thải bỏ sẽ phản ánh không tốt về tác phong làm việc của đại đội trưởng chỉ huy lính cứu thương, vì vậy mà ông ấy yêu cầu chúng tôi vứt mấy cái hộp đi.

"Bằng cách nào được?" Chúng tôi hỏi
"Tôi đếch quan tâm. Cứ làm chúng biến đi là được. Giấu chúng vào phòng ngủ của các cậu ấy."

Phòng ngủ của chúng tôi ở trên khu trung tâm y tế 2 tầng và thật tình chúng quá tuyệt so với 1 doanh trại quân đội. Là những lính cứu thương chúng tôi không nằm dưới sự chỉ huy trực tiếp của các sĩ quan bộ binh vì vậy không ông nào thèm kiểm tra phòng ngủ của chúng tôi. Vì vậy mà chúng tôi đã bố trí cho chỗ của mình theo sở thích với 1 cái TV, 1 dàn loa âm thanh nổi và máy chơi game PlayStation ở góc phòng (chúng tôi thường tổ chức các giải đấu trò Crash Team Racing khá quyết liệt). Bản thân nơi chúng tôi ngủ là một căn phòng rộng lớn với những cửa sổ nhìn ra ngoài ở 1 bên tường, và 1 dãy cửa sổ kèm theo 1 cánh cửa ra vào ở phía tường bên kia, nối với hành lang (chúng tôi bịt cửa sổ hành lang bằng giấy báo nên không có ai nhìn vào được). Hai bức tường còn lại thì có mấy cái giường và kệ tủ cách đều của chúng tôi - có tất cả 12 cái giường, mỗi bên tường 6 cái. Giàn PS, loa, và TV ở trong 1 góc của bức tường hành lang.

Chúng tôi cuối cùng lại chất đống hộp kim ở cuối góc phòng bên kia. Vài ông lính cứu thương Malay không vui vẻ lắm về vấn đề này vì theo phong tục của họ, để máu hay bất cứ sản phẩm thừa nào từ cơ thể con người trong nơi ở sẽ dẫn dắt các linh hồn ô uế vào. Dù thế nào đi chăng nữa chúng tôi cũng không còn lựa chọn khác, vì ông Chỉ huy trưởng sẽ khiến cuộc sống của chúng tôi trở lên khổ sở nếu chúng tôi không xử lý đống hộp đó. Hơn nữa chúng tôi cũng không thể vứt mấy thứ rác thải gây thảm họa sinh học này vào thùng rác được.

Rắc rối nảy sinh ngay đêm hôm đó. Một vài ông ngủ bị bóng đè. Trong số họ có mấy gã đã phản đối lại việc để đống hộp trong phòng nên tôi chỉ bỏ qua và cho rằng đó là sự bắt đầu của chứng sợ hãi bùng nổ trong đám đông. Đêm thứ hai tôi tỉnh dậy và nghe thấy tiếng nhạc phát ra. Điều này cũng không có gì là lạ cả vì rất nhiều ông trong phòng thường ngồi dậy hút thuốc và chơi bài tới tận 1 giờ sáng hoặc hơn, hầu như đêm nào cũng có. Tôi không có hào hứng lắm với bài bạc nên tôi cũng chỉ ngồi dậy nhập cuộc được 1 lúc, và rồi đi ngủ ngay lúc nửa đêm sau khi hút 1 điếu cuối. Thông thường thì mấy tay bài bạc sẽ rút gọn về giường mà không thèm tắt radio đi nên tôi hầu như toàn dậy vào lúc 3 giờ sáng, tắt cái radio đi rồi quay lại giường. Cũng có 1 cái giường nữa chắn giữa giường tôi và cái radio nhưng gã đó ngủ khá say nên cái radio chả làm phiền đến gã mấy.

Vậy là đêm đó tôi thức dậy lúc 3 giờ, với tiếng radio phát nhạc dịu dàng êm ái nhưng gây khó chịu như mọi lần. Tôi đang cố thu hết sức lực để ngồi dậy và ra khỏi giường thì đột nhiên nhận ra hai điều.

Đầu tiên là căn phòng rất lạnh. Không phải mát mẻ, mà là lạnh. Chúng tôi ở đây chỉ cách đường Xích đạo 1 độ, giữa tháng 6, trong 1 căn phòng chỉ được làm mát bằng quạt mà lại thấy lạnh. Thứ hai là, cái radio đang tự đổi kênh. Việc này không thể thực hiện với 1 cái điều khiển nào cả. Nó chỉ có 1 cái núm kéo để di chuyển tần số. Và nó cũng không chỉ chuyển qua lại các kênh đâu - nó dừng lại ở các kênh nhất định - không chỉ là các kênh tiếng Anh mà chúng tôi đều nghe mà là các kênh nhạc xưa cũ có phát các bài hát cổ của Malay và Trung Quốc từ thập niên 50, 60. Giống như thể có 1 ông già nào đó đang cố tìm một kênh mình thích.

Tôi vẫn đoán là có 1 gã nào đó đang nghe nhạc trên đài trong bóng tối nên tôi ngồi dậy và nhìn qua bên đó. Không có ai ở trước cái radio cả. Lúc đó khá tối nhưng có vài ánh sáng hắt ra từ đèn đường phía bên ngoài đường và hành lang. Tôi sẽ có thể nhìn thấy chí ít là 1 cái bóng nếu như có bất cứ ai ở đó.

Chẳng có gì cả. Chỉ là một căn phòng lạnh buốt xương với 1 cái radio tự động chuyển kênh. Tôi bỏ cuộc liền, trùm chăn kín mít quá đầu và quay lại giấc ngủ.

Đêm hôm sau lúc ăn sáng, cái tên ngủ say bên cạnh giường tôi ra gần chỗ tôi. Hắn ta trông khá lo lắng và mệt mỏi. Khi tôi hỏi hắn về vấn đề đó hắn hỏi lại tôi "Anh cũng nghe thấy à?" Sau đó hắn không nói gì về việc ấy nữa.

==============================

Same story in English
https://www.reddit.com/r/nosleep/comments/3ph4qr/medical_waste_and_what_it_attracts_a_story_of_the/

==
_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
tamcam
Moderator


Ngày tham gia: 01 10 2009
Bài gởi: 12633

Bài gởiGởi bởi: Năm 12 03, 2015 12:36 am    Tiêu đề:

Ghost story #3

I'm a camp instructor, and I have a few stories to share.

part 1
https://www.reddit.com/r/nosleep/comments/3njt6f/im_a_camp_instructor_and_i_have_a_few_stories_to/

part 2
https://www.reddit.com/r/nosleep/comments/3nzpdc/im_a_camp_instructor_and_i_have_a_few_stories_to/
_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> TIN TỨC THẾ GIỚI-HOA KỲ Thời gian được tính theo giờ Việt Nam PST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gởi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn
|   Register   |   Tin nhắn riêng   |   Đăng Nhập

Powered by -php_BB- Copyright © mautam.net, 2005. All Rights Reserved