Dân nghèo Thới Lai Cần Thơ kể chuyện sống chung với dịch Cor
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2
 
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> TIN TỨC VĂN NGHỆ - THỜI SỰ HẢI NGOẠI
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
music123
Moderator


Ngày tham gia: 18 12 2006
Bài gởi: 77247

Bài gởiGởi bởi: Tư 4 01, 2020 5:10 am    Tiêu đề:

Lao động nghèo trong 'cơn bão' Covid-19

4/1/2020

Tiền trọ, tiền ăn cho con, tiền gửi trẻ,… những con số nhảy nhót trong đầu khiến chị Hồng cả đêm trở mình xoành xoạch.

4h sáng, Lê Thị Hồng, 38 tuổi, đánh thức đứa con bốn tuổi. Trong phòng trọ hơn 12 mét vuông ở Hố Nai, Đồng Nai, hai mẹ con ăn chung một gói mỳ tôm cho bữa sáng. Con bé vừa ăn vừa ngái ngủ, miệng há mà mắt chưa mở hẳn. Xong bữa sáng, chị quàng rổ hàng vào cổ, bế con đi gửi người quen, trả 60.000 đồng mỗi ngày.



Những người bán hàng rong xa quê rơi vào cảnh túng thiếu, nợ nần khi dịch Covid-19 bùng phát. Ảnh: Hạnh Hường.

Trước Tết, chủ nhật được ví như ngày thần tài của cánh hàng rong như Hồng. "Ngày này tiền lời có khi được nửa triệu bạc, đủ cho hai mẹ con ăn uống còn gửi về quê cho chồng với hai đứa nhỏ", chị kể với vẻ tiếc nuối.

Nay quán hàng đóng cửa im ỉm, công nhân thất nghiệp, giảm lương nên tiết chế cả những nhu cầu thiết yếu, "tiệm tạp hóa" di động của Hồng chỉ nhận được những cái lắc đầu. Đường lớn, phố chính không bán được, chị chuyển hướng rẽ vào ngõ ngách, gõ cửa nhà dân để mời... nhưng tình hình cũng chẳng khá hơn.

"Cho xin cái bông tăm coi mày ơi!", miệng nói, tay một người đàn ông thò vào giỏ hàng lấy rồi rảo bước đi. "Anh ơi quên trả tiền", Hồng gọi với theo nhưng đành bất lực nhìn theo. Càng trưa, nắng càng nóng, lưng áo chị hàng rong ướt sũng. Nhẩm tính số tiền trong túi mới được hơn 80.000 đồng, chưa đủ chỉ tiêu trong ngày. Hồng lôi khăn tay ra kê sau gáy, trước khi tròng lại dây đeo hàng vào cổ cho đỡ hằn đau, rồi đổi hướng.

"Ruộng vườn không có, nghề chài lưới chả ăn thua, con ba đứa nên phải bán xứ. Giờ dịch bệnh, ra đường người ta đuổi như đuổi tà, còn về quê không biết lấy gì sống", vừa phân trần, Hồng vừa cởi mũ lau mồ hôi ướt đẫm trán.

Thu nhập mỗi ngày chỉ hơn 100 nghìn, chỉ bằng một phần ba trước kia, Hồng vẫn cố dành cho con hộp sữa tươi, cạnh tiền trông giữ trẻ. Tháng này chị không có tiền gửi về quê, tiền phòng trọ 800 nghìn đồng vẫn khất chủ. Bữa cơm của hai mẹ con Hồng gói gọn trong 40 nghìn đồng, đủ mua rau với lạng thịt, quả trứng cho con. Tuần nay chị "trường kỳ" cá khô đến "chát hết cả miệng".

Bán ế ẩm, người trong xóm trọ rồng rắn về quê. Chị cũng dùng dằng trong bụng nhưng không dám quyết. "Ở lại cũng chả bán buôn được gì thì về đi. Đói no có vợ, có chồng", Hồng ứa nước mắt khi nghe chồng nói qua điện thoại.

Chị vơ vội vài bộ quần áo, dặn chủ trọ hết dịch lại lên, rồi bế con ra đầu phố đón xe về nhà ở miền trung. Chị tính sẽ mua nuôi thêm bốn năm con gà, cuốc đất trồng rau ăn qua bữa. "Cầu cho sóng yên biển lặng có cá mà ăn", người đàn bà miên man nghĩ rồi thiếp đi trên chuyến xe chật kín người.



Mẹ con bà Nữ thành "thất nghiệp" khi hàng quán đóng cửa, không có vỏ lon để nhặt nhạnh. Ảnh: Phan Diệp.

Trong căn trọ 10 m2 ở phường Thạnh Lộc, quận 12, bà Châu Ngọc Nữ (83 tuổi) và con gái Lê Thị Kim Thanh (48 tuổi) đang ngồi bó gối, chờ đến 16h20 lên phường nhận quà của một mạnh thường quân. Biết tin mình sẽ nhận được 5 gói mì, 5 chiếc khẩu trang và một chai nước tương, bà Nữ thở dài nói: "Tui ăn mì suốt mấy ngày rồi. Nhà tui giờ cần gạo hơn".

Bà Nữ và con gái làm nghề nhặt ve chai, sống cùng một đứa cháu ngoại làm nghề chở nước thuê, lương mỗi tháng 4,5 triệu đồng. Cả tháng nay tiền nhặt ve chai của hai mẹ con chưa tới một triệu, nay lại nghe tin sắp tạm ngưng mọi hoạt động buôn bán, bà lo cháu mình sẽ mất việc.

Mất ngủ, 1h sáng bà đã bắt đầu lên đường đi kiếm ve chai, lục những bao rác trước cổng nhà dân tìm kiếm vỏ lon hay bất cứ thứ gì có thể bán được. "Tui phải đi sớm, nếu không 5h xe rác đi, người ta gom hết", bà nói.

Sáng nay, bà Nữ chỉ dám ăn nửa gói mì, phần còn lại bà gói kỹ, lấy dây thun cột chặt, cho vào hũ nhựa cất lên kệ. Để có sức đi làm, đứa cháu ngoại 22 tuổi chạy ra tiệm mua thêm một ổ bánh mì ăn kèm, rồi bẻ ra một nửa nhường ngoại. "Mày thanh niên ăn đi, ngoại già rồi đâu cần ăn", bà nói rồi đẩy lại nửa ổ bánh mì sang cho cháu.

Trước đây, những lúc "trúng mánh", tiền bán ve chai khá hơn mọi ngày, bà tự thưởng cho mình bữa sáng là tô hủ tiếu và một ly cà phê đá. Nhưng kể từ ngày nhà hàng, quán nhậu đóng cửa, vỏ lon bia, chai nhựa chẳng có để nhặt. Bà đã quên mùi vị của gói xôi hay tô cháo mua ngoài hàng, tô mì cũng không có thêm rau cải như trước.

Bà Nữ bị bệnh tim và thiếu máu não, hộp thuốc bổ não giá 106 nghìn, bác sĩ dặn bà mỗi ngày uống 6 viên. Trước đây, để tiết kiệm bà uống mỗi ngày 3 viên, nhưng nay bà giảm xuống còn 2 viên mỗi ngày, thuốc bổ tim thì đã ngưng một tuần. Bữa nay, thấy hàng xóm bảo nhau mua đồ dự trữ, bà mở thùng gạo vét được gần 5 lon, trên bếp còn muối và nước mắm, bà chẹp miệng: "Nhiêu đây đủ rồi, lúc nào thèm thì nấu ít cháo".

"Gạo không có thì ăn mì, chứ phải có ít thuốc, tui mà đi viện thì còn khổ nữa", bà phân trần. Cháu ngoại 10 ngày nữa mới nhận lương, nhưng đã ứng trước để đầu tháng đóng tiền nhà, tiền điện nước, bà không dám mở miệng hỏi nữa.

Còn chị Thanh, con gái bà vẫn thường ôm bụng chịu đau vì bệnh loét dạ dày, chị không mua thuốc vì làm không ra tiền. Cũng như bà Nữ, chị Thanh không có bảo hiểm y tế. Mọi chi phí hiện giờ chỉ cậy vào lương của đứa cháu ngoại.

Tới giờ đi nhận quà, bà Nữ lật đật đội nón, bước thấp bước cao ra đường lớn xin đi nhờ xe máy để lên phường.



Những người bán vé số đa phần là người cao tuổi, khuyết tật hoặc không nơi nương tựa. Ảnh: Phan Diệp.

Ngày 29/3, Thủ tướng yêu cầu dừng các dịch vụ xổ số trong 15 ngày. Ở TP Thủ Dầu Một, Bình Dương, chị Nguyễn Thị Thu Thảo, 43 tuổi giật nảy khi nghe bà chủ đại lý thông báo hai hôm nữa nghỉ bán.

Một bà mẹ đơn thân, cao chưa đầy 1m3, sống bằng nghề vé số như chị không rành có bao nhiêu ca dương tính với Covid-19, nhưng trầy trật hơn khi kiếm đồng tiền, là điều chị thấy rõ. Từ sáng đến trưa, chị chỉ bán được hơn chục tờ vé số cho người quen, gặp khách lạ, họ xua tay như "gặp hủi".

"Bán khó thì tui cố đi đến tận chiều cũng được, nhưng nghỉ bán thì mẹ con tui chết đói. Nghe tin tui rối, đi một vòng mà không nhớ mình đi đâu", giọng Thảo lạc đi. Hơn chục năm nay, cơm ăn ngày hai bữa, tiền học của con trông cả vào xấp vé số.

Chiều tối, thay vì về thẳng, Thảo tạt qua nhà chủ trọ xin bớt tiền phòng, nhưng bị từ chối thẳng thừng. "Tui chỉ thấy buồn với tủi thân", chị diễn giải cảm xúc đơn giản. Người đàn bà ghé chợ mua mấy củ khoai, hai trái bí ngô và một cái bắp cải, ít tôm khô để tích trữ.

Vừa ra khỏi chợ, một giọng nói quen thuộc gọi tên chị. "Nè nè, qua đây tui phát phiếu mai ra công viên nhận quà, kiếm cô hoài không thấy", chị Đoàn Thùy Dương, 46 tuổi, chủ đại lý vé số gọi giật giọng. Vài ngày nay, mỗi lần thông báo cho "đối tác" của mình việc nghỉ bán, chị Dương cũng rầu ruột vì thương.

"Có người mặt méo queo, có người còn khóc. Tui thương nên cùng bạn bè làm phiếu tặng. Đi kiếm họ sáng giờ mệt quá trời mệt", chị nói. Đại lý của chị có hàng trăm người lấy vé bán. Đa số họ là người già, người khiếm thị, khuyết tật hoặc vô gia cư.

Sáng 31/3, chị Thảo là một trong 200 người bán vé số, hàng rong có hoàn cảnh khó khăn ở TP Thủ Dầu Một được nhận phiếu quà tặng trị giá 500 nghìn đồng và một thùng mỳ bà chủ đại lý vé số tặng.

"Có tiền rồi mai tui sẽ mua thêm thịt với 5 ký gạo. Mấy cô loa phường dặn rồi, ăn đủ chất mới chống được corona".

Phạm Nga - Phan Diệp
_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
music123
Moderator


Ngày tham gia: 18 12 2006
Bài gởi: 77247

Bài gởiGởi bởi: Năm 4 09, 2020 10:31 am    Tiêu đề:

Mưu sinh khi cách ly xã hội: Quán cóc Sài Gòn 'bán mang về' vẫn đau đáu

4/9/2020

Cuộc mưu sinh vốn dĩ đã khó nay càng thêm khó vì dịch Covid-19. Ngày cách ly xã hội, những người buôn bán nhỏ lẻ nơi vỉa hè Sài Gòn giờ không trông mong có đồng bạc dư ra mà lo bữa ăn của mỗi ngày.



Ngày cách ly xã hội, những người buôn bán nhỏ lẻ nơi vỉa hè Sài Gòn chỉ mong kiếm tiền đủ lo bữa cơm cho gia đình
Ảnh: Khả Hòa





Chuyện cơm áo hàng ngày chưa bao giờ khiến họ nặng lòng nặng vai như lúc này

Ảnh: Khả Hòa

Chị Quyên bên chiếc xe bán bánh hot dog trên đường Đinh Tiên Hoàng (Q.Bình Thạnh, TP.HCM) phân trần rằng trước đây nhờ bán trước cổng trường PTTH Võ Thị Sáu nên chiều khi tan trường nhiều hôm chị nướng bánh không kịp bán cho học sinh cũng như khách qua đường.

Kể từ khi học sinh phải nghỉ học dài ngày tránh dịch Covid-19, chị mất đi một lượng khách hàng đáng kể. Nay cách ly xã hội nhằm chống dịch, đường phố vắng tanh, nhiều người cũng lo sợ dịch bệnh lây lan nên cũng ngại đi ra đường khiến chị chới với.

Dịch Covid-19 ngày càng phức tạp và chỉ thị cách ly xã hội trên phạm vi toàn quốc được người dân hưởng ứng nhằm bảo vệ sức khỏe của người dân cũng như chặn đứng sự lây lan nguy hiểm của Covid-19.

Người dân ít ra đường, quán xá đóng cửa còn những người trước đây mưu sinh ở vỉa hè Sài Gòn cố tạm bợ cho qua ngày. Chuyện cơm áo hàng ngày chưa bao giờ khiến họ nặng lòng nặng vai như lúc này.


Khi những tia nắng cuối ngày dần tắt trên phố Sài Gòn, dưới ánh đèn đường thỉnh thoảng mới thấy lác đác vài chiếc xe máy vụt qua. Những xe hàng rong, quán cóc nhỏ dù bán mang về nhưng vẫn lạc lõng giữa buổi đêm vì vắng khách.





Chủ - khách đều cố giữ khoảng cách và mang đầy đủ khẩu trang để không bị lực lượng chức năng nhắc nhở, xử phạt

Ảnh: Khả Hòa



Những xe hàng rong nhiều khi lọt thỏm trong một tối Sài Gòn thưa thớt người chưa từng thấy



Bám đường phố để chờ "nổ" đơn hàng. Ai cũng vất vả kiếm tiền giữa mùa dịch đầy khó khăn

Ảnh: Khả Hòa




Người ra đường nhiều nhất những ngày cách ly xã hội là tài xế công nghệ. Họ cũng trở thành khách quen ở một số xe hàng

Ảnh: Khả Hòa



Xe hàng rong ruổi khắp phố mong kiếm được vị khách, bán được ít trái dưa

Ảnh: Khả Hòa





Xe bánh hot dog lâu lâu mới có khách

Ảnh: Khả Hòa




Những hàng ăn nơi vỉa hè cũng thưa thớt người. Người bán chủ yếu bán mang đi nhưng vì cách ly xã hội, người dân ít ra đường nên số khách mua mang đi càng ngày càng vơi

Ảnh: Khả Hòa



Dẫu biết khó khăn nhưng vì bữa cơm cho gia đình, người thân mà nhiều người vẫn cố gắng bám trụ đường phố để mưu sinh

Ảnh: Khả Hòa




Tất cả đều hy vọng vào một ngày dịch Covid-19 bị đẩy lùi, cuộc sống Sài Gòn trở về nhộn nhịp như vốn có

Ảnh: Khả Hòa


Khả Hòa
_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
music123
Moderator


Ngày tham gia: 18 12 2006
Bài gởi: 77247

Bài gởiGởi bởi: Bảy 4 18, 2020 5:38 pm    Tiêu đề:

Những người 'ăn qua bữa, sống qua ngày' giữa đại dịch Covid-19

4/19/2020

Chưa có dịch, họ đã là những lao động nghèo. Khi dịch bùng phát, họ càng trắng tay bởi không có một đồng tích lũy, chỉ biết sống lay lắt, trông vào thùng mì tôm cứu trợ.


Cuối giờ chiều một ngày giữa tháng 4, chị Hoàng Ngọc Yến (35 tuổi, Hàng Vôi, Hà Nội) khoác vội chiếc áo mưa rách rồi lao đi trong cơn mưa. Dù được khuyến cáo nên ở trong nhà, chị Yến vẫn xin được đi ship hàng cho một người bạn. Nhận việc mới 2 ngày nên chị không dám chậm trễ.

Vừa đi, chị vừa nhẩm tính khoản tiền kiếm được có thể mua những gì để cải thiện bữa ăn cho gia đình. Suốt cả tháng nay, 6 người trong nhà chị chỉ trông chờ vào thùng mì tôm, vài cân gạo được phường hỗ trợ, lo ăn từng bữa do hai vợ chồng chị - hai lao động chính trong nhà đã thất nghiệp kể từ ngày dịch Covid-19 bùng phát.

Không có một đồng

Ngôi nhà của chị Yến nằm lọt thỏm trong con ngõ nhỏ trên phố Hàng Vôi, được dẫn lên bằng lối cầu thang bộ chỉ vừa một người đi. Anh Đạt (chồng chị Yến) tận dụng khoảng chiếu nghỉ ở cầu thang để dựng lên một “xưởng” sửa chữa đồ điện.

Trước khi dịch bùng phát, anh Đạt thường đi "hầu đồng" để kiếm thêm khoản thu nhập vào mùa lễ hội. Năm nay, các lễ hội đều phải hoãn, anh kết thúc công việc của mình bằng khoản nộp phạt do đi theo đoàn hoạt động tại một lễ hội “chui” hồi cuối tháng 2.





Kể từ đó, đồ nghề của anh gồm các thùng trống và loa đài được xếp gọn vào góc nhà. Không có việc, anh tìm niềm vui bằng cách ngồi sửa những món đồ đã hỏng của gia đình và bạn bè. Với anh, việc này chỉ nhằm giết thời gian chứ không giúp bữa cơm của cả nhà có thêm thịt.

“Nói văn hoa thì mình có thời gian dành cho đam mê của mình. Mình thích việc tìm tòi, sữa chữa đồ đạc. Nhưng đam mê cũng không đẻ ra tiền được”, anh Đạt nói, cười buồn khi nhắc đến 2 chữ “đam mê” ở tuổi 40.









Gia đình chị Yến gồm 6 người sống trong một căn phòng tạm bợ trên phố. Anh Đạt tận dụng khoảng chiếu nghỉ ở cầu thang để làm xưởng sửa đồ. Ảnh: Hải Nam.


Trên tủ thiết bị, anh Đạt treo bức tranh đứa con trai thứ 2 vẽ tặng. Trong tranh, cậu bé ghi “Tặng bố Đạt làm loa” bên cạnh những chiếc loa, amply. Trong mắt đứa bé, anh Đạt là một thợ sửa loa chuyên nghiệp chứ không phải một người đi hầu đồng.

Tiền là lý do khiến ảnh phải xa rời công việc yêu thích để đến với một nghề không được mấy người lựa chọn. Tiền cũng là thứ khiến anh phải mất ngủ hàng đêm trong suốt 3 tuần nay.

Đi qua cái “xưởng” đó, thêm mấy bậc thang nữa, lách qua một bao tải chất đồ là căn nhà của gia đình chị Yến. Gọi là ngôi nhà có lẽ không đúng lắm, vì nó chỉ rộng bằng một căn phòng 30 m2.

Nhưng đó là nơi mà cả 3 thế hệ đang sống cùng nhau, gồm bố mẹ chồng chị Yến, vợ chồng chị và 2 đứa con trai. Sáu nhân khẩu trong một gia đình, trong đó 4 người không kiếm ra tiền. Kinh tế gia đình phụ thuộc toàn bộ vào 2 vợ chồng anh Đạt.

Hàng ngày, khi anh Đạt đi làm ở đền chùa thì chị Yến kê một quầy nước ra trước ngõ ngồi bán vài cốc trà đá, điếu thuốc hoặc gói kẹo. Những hôm đắt hàng lắm, chị mới dám mua ít thịt về cho cả nhà. Số tiền còn lại được 2 vợ chồng chắt chiu để trang trải học phí cho 2 cậu con trai.

Trước khi có lệnh cách ly xã hội một tuần, hàng nước của chị Yến bị dẹp vì phường yêu cầu hàng rong, hàng nước không được kinh doanh để phòng dịch lây lan. Từ đó, đêm nào chị cũng mất ngủ.

“Chỉ nghĩ đến mỗi bữa ăn cho cả nhà vào hôm sau thôi là lại sốt ruột. 2 vợ chồng không có một đồng tích lũy nào để dự trù cho những trường hợp như thế này”.

Nghèo "bất đắc dĩ"

Cách nhà chị Yến chỉ vài bước chân, bà Lan ngồi chuẩn bị bữa cơm chiều cho cả nhà trong căn phòng ẩm thấp, một cánh cửa đã bị rời ra. Cả nhà, chỉ gồm bà và đứa con gái đang học lớp 9. Chồng mất sớm, bà ở vậy nuôi con bằng việc bán nước chè ở đầu ngõ.

Bà gọi ngôi nhà mà mình đang ở là "nhà của Nhà nước", tức là những căn phòng không khép kín được Nhà nước cải tạo trong những năm sau đổi mới để cho người dân thuê lại. Giá thuê rất rẻ, chỉ hơn 1 triệu đồng/năm.

Nhưng, khoản tiền đó với bà Lan vẫn là một gánh nặng. Năm ngoái, vì quá khó khăn, bà định cho con gái nghỉ học. Được hàng xóm động viên, bà cố gắng chắt chiu để con tiếp tục đến trường.

Dịch bệnh bùng phát, đứa con nghỉ học, bà cũng nghỉ việc. Không còn phải đóng học phí cho con nữa nhưng bà cũng không có tiền để lo cho những bữa ăn hàng ngày.









Bà Lan sống trong một căn phòng ẩm mốc, chật chội cùng con gái của mình. Ảnh: Hải Nam.

Phường hỗ trợ 5 kg gạo và 1 thùng mì tôm, bà Lan tính nhẩm số thực phẩm này sẽ ăn được trong vài tuần nếu dè xẻn. Vậy là, bữa ăn hàng ngày của 2 mẹ con gồm lưng bơ gạo, 2 quả trứng và 1 món rau. Đều đặn bữa nào cũng như bữa nào.

"Giờ ăn cho qua bữa, sống cho qua ngày chứ không biết dịch bệnh kéo dài đến khi nào và mình phải nghỉ bán hàng đến bao giờ", bà Lan cười gượng.

Trong xóm trọ nhỏ của bà, hàng chục người lao động khác cũng phải nghỉ việc và chỉ biết trông chờ vào những cân gạo cứu trợ để ăn qua bữa. Bà Lan nói rằng chưa bao giờ bà thấy căn nhà của mình đáng sợ đến thế, khi phải ngồi trong đó cả ngày và nghĩ về một tương lai u ám.

Còn nỗi sợ lớn nhất của chị Yến trong những ngày này là nhìn xuống thì thấy ví tiền rỗng, còn nhìn lên thì thấy 6 miệng ăn. "Chắc chỉ cầm cự được trong 1 tháng, chứ cứ kéo dài thế này thì chết dở", chị chép miệng.

Người phụ nữ nói nếu như dịch bệnh không xảy ra, gia đình của chị không thể xếp vào diện hộ nghèo hay cận nghèo, vì vẫn có thu nhập hàng tháng trên 1,3 triệu đồng.

Nhưng dịch bệnh đã biến chị trở thành một người nghèo "bất đắc dĩ" và phải nhận trợ cấp của phường, bởi số tiền tích lũy trước đây quá nhỏ để chị có thể duy trì cuộc sống không có thu nhập trong một khoảng thời gian dài.

Lo đói
Bên trong những con ngõ nhỏ trên phố cổ Hà Nội những ngày này, nhiều số phận lay lắt vẫn đang ẩn hiện đâu đó đằng sau một quán nước chè bị dẹp hoặc một gánh bánh mì dạo đã ngừng bán.

Gia đình bà Nguyễn Thị Liên (60 tuổi, Lò Sũ, Hà Nội) là một trong những số phận như thế. Giống như bà Lan hay chị Yến, bà Liên cũng có một tiệm bánh mì nhỏ mở vào mỗi sáng nhưng đã ngừng hoạt động sau lệnh cách ly xã hội.

Hai ông bà chỉ còn lại số tiền nhỏ để duy trì việc sống qua ngày bằng mì gói và những bữa cơm không có thịt. Hai đứa con của bà, một sinh viên năm cuối Đại học Luật Hà Nội chưa thể tốt nghiệp vì dịch trì hoãn lịch học, một sinh viên năm 2 Đại học Nông nghiệp chưa có khả năng kiếm tiền.

Dịch Covid-19 đã làm đảo lộn cuộc sống của gia đình bà. Từ ngày cách ly xã hội, ông bà xin phường đi tuyên truyền phòng dịch cho người dân. Việc này giúp gia đình có thêm vài trăm nghìn mỗi tháng để chi tiêu.

Nó có thể chỉ bằng 1 bữa ăn của một gia đình khá giả nhưng lại là tiền ăn cả tháng của gia đình người phụ nữ này.

"Ra đường những ngày này thì rất sợ, nhưng mình vẫn phải làm việc. Vừa là trách nhiệm, vừa để có phần nào duy trì cuộc sống", bà Liên nói.

Nhung nguoi 'an qua bua, song qua ngay' giua dai dich Covid-19 hinh anh 8 NAM_3017_zing.JPG
Bà Liên lo về những ngày không thể làm việc để kiếm tiền nuôi gia đình. Ảnh: Hải Nam.
Cùng suy nghĩ đó, chị Yến lao ra ngoài đường làm shipper kiếm vài chục nghìn mỗi ngày, chỉ để có một bữa cơm đủ rau thịt cho cả nhà. Trong khi đó, bố chồng chị vẫn phải đến Bệnh viện Thanh Nhàn khám và lấy thuốc mỗi tuần theo bảo hiểm y tế để không phải mất tiền mua thuốc ngoài.

"Mình mà có tiền thì không bao giờ để ông đến bệnh viện lấy thuốc miễn phí trong lúc dịch bệnh thế này, cũng không việc gì phải ra đường kiếm tiền khi cả xã hội đang ở trong nhà như vậy", chị Yến ngậm ngùi chia sẻ.

Dịch bệnh không chỉ làm ảnh hưởng đến các tập đoàn, doanh nghiệp, những công ty, tổ chức có hàng vạn nhân công, mà nó còn tác động đến cuộc sống bên trong những căn nhà sập xệ của lao động nghèo.

Theo Tổ chức Lao động Quốc tế ILO, các nhóm người dễ bị tổn thương nhất bởi đại dịch lần này là người lao động làm công việc phi chính thức, lao động di cư và phụ nữ. Nhu cầu của họ cần phải được coi là vấn đề ưu tiên và cấp bách cần giải quyết.

Mặc dù tỷ lệ việc làm phi chính thức ở Việt Nam đã giảm, hơn 70% dân số có việc làm vẫn đang làm các công việc phi chính thức. Phần đông những lao động này không được hưởng các hình thức bảo vệ cơ bản như trợ cấp thu nhập, nghỉ ốm và chăm sóc y tế.

Trong cuộc khủng hoảng Covid-19, họ có thể buộc phải tiếp tục làm việc hoặc không muốn tự cách ly khi cần. Như vậy, những lao động này tự đặt sức khỏe của bản thân vào tình thế nguy hiểm và có nguy cơ lây nhiễm cao.

Ngày hôm nay, chị Yến có thể vẫn phải lao đi giữa cơn mưa chỉ để kiếm 20.000 đồng tiền ship, bà Liên vẫn tiếp tục công việc đến từng hộ để tuyên truyền cho người dân.

Còn bà Lan đã quyết định rằng đứa con gái của bà sẽ không tham dự kỳ thi vào THPT trong mùa hè năm nay. Con bé thậm chí còn không thể học online vì không có thiết bị để duy trì việc học. Nếu dịch bệnh tiếp tục kéo dài, tương lai của 2 mẹ con không biết sẽ đi về đâu nếu như chỉ ngồi ở nhà và trông chờ vào những cân gạo cứu trợ.


Mỹ Hà Hải Nam
_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
music123
Moderator


Ngày tham gia: 18 12 2006
Bài gởi: 77247

Bài gởiGởi bởi: CN 4 19, 2020 5:11 am    Tiêu đề:

Dân nghèo Thới Lai Cần Thơ kể chuyện sống chung với dịch COVID-19

4/19/2020



Bà Phạm Thị Hằng (phải) tại chợ Thới Lai, Cần Thơ. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)
Lâm Hoài Thạch/Người Việt

CẦN THƠ, Việt Nam (NV) – Người dân tại Thới Lai vẫn sống nhờ nghề nông, trồng trọt và buôn bán. Tuy nhiên, từ lúc đại dịch COVID-19 lây lan khiến đời sống của họ bị ảnh hưởng rất nhiều.

Cho tới ngày 18 Tháng Tư, thị trấn Thới Lai ở huyện Thới Lai, thành phố Cần Thơ, vẫn thưa thớt bởi vì lệnh cách ly của chính quyền. Cả thị trấn chỉ có chợ Thới Lai còn “hoạt động” vì đây là nơi để bà con mua thực phẩm về nhà nấu ăn. Chính vì vậy, nhiều gia đình sống bằng nghề trồng rau quả, cây trái, ngoài việc bán cho các thương lái, họ còn mang những rau trái của mình ra chợ ngồi bán mỗi ngày.


Bà Phạm Thị Hằng, một người bán hàng, cho biết gia đình bà có hai công đất chuyên trồng cà dài và bí đao. Từ khi có dịch COVID-19, các thương lái không vào mua cà và bí đao của bà nữa, nên bà phải đem ra chợ bán.

“Vì dịch mà cà và bí của tôi cũng bị thiệt thòi vì mối lái không vào mua hàng của chúng tôi, nên tôi phải tự mang ra chợ để kiếm sống cho qua ngày,” bà nói.

Bà Nguyễn Kim Cương bán cà phê vào mỗi buổi sáng tại chợ Thới Lai, chia sẻ: “Trong những ngày cách ly xã hội, tôi chỉ được bán cà phê cho những ai đến mua để mang đi mà thôi, chớ không được cho ai ngồi bàn để uống cà phê. Tuy có hơi cực hơn lúc trước, nhưng đời sống thì cũng tạm đủ cho gia đình.”




Chợ Thới Lai, Cần Thơ. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)


Ngoài trung tâm thị trấn, phóng viên nhật báo Người Việt đã đến xã Thới Tân để tìm hiểu về đời sống của những người dân nghèo trong hoàn cảnh bị dịch COVID-19 đang lây lan.

Ông Phan Văn Đen ở ấp Thái Phước, xã Thới Tân, sống bằng nghề nuôi gà vịt để đem ra chợ Thới Lai bán hằng ngày. Ông cho biết vợ chồng ông sống bằng nghề này đã trên 15 năm.





Bà Nguyễn Kim Cương bán cà phê tại chợ Thới Lai, Cần Thơ. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)

“Nhà tôi cách chợ Thới Lai khoảng 4 cây số. Mỗi buổi sáng, khoảng 5 giờ là tôi lo bắt vài con gà và vịt để mang ra chợ Thới Lai bán. Lúc chưa có dịch bệnh thì mỗi ngày tôi cũng bán được từ bốn đến năm con gà và vịt, tiền kiếm được cũng trên 200,000 đồng ($8.5) mỗi ngày để nuôi gia đình. Thật ra, dịch cúm đối với gia đình tôi thì không bị ảnh hưởng nhiều về phần thu nhập hằng ngày, vì mình vẫn được chăn nuôi và còn được mang ra chợ bán nữa,” ông Đen chia sẻ.




Ông Phan Văn Đen, nuôi gà vịt tại nhà ở ấp Thái Phước, xã Thới Tân, huyện Thới Lai, Cần Thơ. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)


Còn tại trại bán cá giống của ông Năm Cu, với diện tích ao nuôi cá giống trên năm công đất, ông chuyên bán cá bột (cá giống còn nhỏ) để cho những nhà chuyên sống bằng nghề nuôi cá vào mua.

Ông kể, sau khi mua cá con từ những nhà vựa, ông mang về thả xuống hồ để nuôi khoảng hai tháng. Lúc đó cá đã đủ lớn để bán lại cho những nhà chuyên sống bằng nghề nuôi cá.





Ông Năm Cu và ao cá giống tại xã Thới Tân, huyện Thới Lai, Cần Thơ. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)


“Tôi sống bằng nghề nuôi loại cá giống này từ lâu. Hiện nay, hồ cá này có khoảng trên năm triệu con cá tra giống. Lái đến mua với giá khoảng 30,000 đồng ($1.3) một ký, và mỗi ký có khoảng từ 50 đến 60 con,” ông Năm Cu cho biết.




Một góc thị trấn Thới Lai, huyện Thới Lai, Cần Thơ. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)

Theo ông Năm Cu, dịch COVID-19 cũng làm thất thoát thu hoạch hằng ngày của ông rất nhiều. Ông nói thêm: “Lý do là những nơi bán cá to bị ứng động, không tiêu thụ được nên việc họ mua thêm cá giống để nuôi cũng bị trì trệ. Vì thế, số tiền thu nhập bị chậm lại mỗi tháng gần 20 triệu đồng ($856).” (Lâm Hoài Thạch) [qd]
_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> TIN TỨC VĂN NGHỆ - THỜI SỰ HẢI NGOẠI Thời gian được tính theo giờ Việt Nam PST (U.S./Canada)
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2
Trang 2 trong tổng số 2 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gởi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn
|   Register   |   Tin nhắn riêng   |   Đăng Nhập

Powered by -php_BB- Copyright © mautam.net, 2005. All Rights Reserved