Đăng trả lời 2 bài viết Bạn đang xem trang 1 / 1 trang
‘Mắc kẹt’ SG thời Covid-Lương 2 triệu nuôi 4 miệng ăn...
  • music123
    Moderator
    Bài viết: 66447
    Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 10 15, 2020 7:45 am

    ‘Mắc kẹt’ SG thời Covid-Lương 2 triệu nuôi 4 miệng ăn...

    by music123 » Chủ nhật Tháng 7 18, 2021 7:51 pm

    ‘Mắc kẹt’ Sài Gòn thời Covid-19: Lương 2 triệu nuôi 4 miệng ăn, đi vay lãi cũng bị... chê

    Vũ Phượng 7/18/21


    Người cha trụ cột gia đình bị TNGT móp sọ, gánh nặng đổ lên vai con gái lương 7 triệu, tằn tiện cũng ráng trả được nhà trọ, nuôi 4 miệng ăn ở TP.HCM. Dịch Covid-19, lương còn 2 triệu, cả nhà cầm CMND lấy tiền ăn.



    Hình ảnh

    Bà Tuyết bật khóc vì không ngờ có ngày rơi vào cảnh thê thảm như vậy
    ẢNH: VŨ PHƯỢNG


    Ông Lê Thanh Huy (65 tuổi, ngụ Q.Bình Tân, TP.HCM) là tài xế container mấy chục năm, từng xây được nhà ở Sài Gòn. Rồi cũng vì nghề, sau những vụ TNGT, nhà cửa, đồ đạc phải bán tháo hết, cả gia đình chuyển ra ở trọ.

    Cú chót là vào tháng 10.2020, ông bị xe máy tông khi đi bộ sang đường. Sau tai nạn, ông đi đứng khập nghiễng, móp sọ, gãy tay, thỉnh thoảng nói chuyện như đứa trẻ lên ba khiến cả gia đình suy sụp.

    Biến cố ập đến bất ngờ, cô con gái 28 tuổi (đang làm mẹ đơn thân của em bé 1 tuổi) lương 7 triệu mỗi tháng phải đứng ra gánh vác gia đình. Dù vất vả nhưng tằn tiện vẫn đủ đóng tiền nhà trọ, nuôi 4 miệng ăn. Đợt dịch Covid-19 này kéo dài, lương con gái giảm còn 2 triệu, kéo dài 2 tháng liên tiếp, bà Tuyết và chồng phải đem cầm cả những gì còn sót lại để có tiền ăn.

    Cụ bà bật khóc giữa siêu thị 0 đồng cho người nghèo giữa dịch Covid-19

    Đời tài xế container và cái kết buồn

    Mấy chục năm trời bán sức khỏe bên vô lăng container, từ hai bàn tay trắng, vợ chồng ông Huy mua được đất, cất được nhà ở TP Thủ Đức (Q.2 cũ), TP.HCM. Khi luống tuổi, không muốn làm thuê nữa, ông bàn với vợ bán nhà mua xe. Dành dụm được vài ba đồng thì lại tai nạn, đồ đạc trong nhà lần lượt ra đi để ông có tiền bồi thường. Mỗi lần như vậy, cả nhà lại chuyển đến căn trọ khác chật chội hơn, ít tiền hơn.

    Hình ảnh

    Ông Huy được vợ dẫn đi cầm bằng lái để lấy tiền lo tiền chợ
    ẢNH: VŨ PHƯỢNG

    Đến khi nhà không còn gì để bán nữa, sau mấy vụ tai nạn chiếc xe cũng tan nát, ông chỉ bán được phần xác với giá như phế liệu, quay trở lại đời chạy tài thuê, ăn lương chuyến. “Đúng là cái nghề rồi có cái nghiệp, có lần ổng chạy container xuống Bến Tre, nghỉ mệt băng qua đường mua nước thì xe máy tông cho bất tỉnh. Người chứng kiến nói máu lênh láng, ông giãy đành đạch tưởng không qua khỏi. May sao vẫn giữ được mạng sống, nhưng đầu óc ổng không còn bình thường”, bà Tuyết kể.

    Chồng đang nằm viện 10 ngày thì nghe tin mẹ ruột mất, cũng không còn tiền lo viện phí, vợ chồng bà quay về TP.HCM chịu tang. Từ đó đến nay, ông Huy sống cùng hộp sọ móp, lúc nhớ lúc quên và đủ thứ bệnh vặt kèm theo. Ông cứ lầm bầm gì đó cả ngày, bà Tuyết cũng không nghe rõ, thi thoảng nhắc chồng ngồi ghế có dựa lưng cho bớt mệt.


    Hình ảnh

    Cuộc sống bế tắc vì dịch Covid-19, bà Tuyết cũng không biết làm sao để thoát ra được
    ẢNH: VŨ PHƯỢNG

    Còn ít tiền tiết kiệm, bà Tuyết dồn hết mua thuốc men cho chồng. Con gái vừa sinh con 3 tháng cũng phải chạy khắp nơi tìm việc, vừa làm nail, vừa nhận đầm về nhà đính cườm, làm ngày làm đêm mới được 7 triệu để lo cho 4 miệng ăn.

    “Tiền nhà trọ 2,7 triệu, tiền tã sữa cho cháu, còn lại nhín bụng dữ lắm lo ăn uống. Tôi trước cũng nhận chuỗi hạt rèm cửa về làm, kiếm vài chục ngàn một ngày, mà nay phải giữ cháu cho con đi làm. Nhìn mọi áp lực dồn hết lên vai con, đêm đến nó chong đèn ngồi đính cườm mà xót xa”, bà Tuyết bộc bạch.

    Cuối tháng 4, trong túi không còn một ngàn, bà Tuyết dẫn chồng mang bằng lái ra cầm đồ. Được 900.000 đồng, mỗi tuần đóng lời 100.000 đồng. Về nhà, ông Huy tiếc, nói mãi: “Có tiền là phải lấy bằng về, giờ lớn tuổi tay gãy thi không được nữa rồi. Bằng đó vừa đổi được thêm 5 năm nữa”. Bà Tuyết thì kêu bỏ luôn bằng đi, lắc đầu: “Giờ đi không nổi làm sao chạy xe được, móp sọ vậy nữa. Ổng cứ nghĩ là ổng còn cơ hội đi làm trở lại nữa…”.

    Người bán vé số thất nghiệp ngày TP.HCM giãn cách: ‘Chắc nấu cơm chan mắm thôi’

    Đi vay lãi cũng bị... chê

    Những ngày đó, bà Tuyết chắc không bao giờ quên. Cầm 900.000 đồng tiền cầm các thứ đi chợ, bà Tuyết tay chân run lẩy bẩy, biết mua gì, bỏ gì để ăn được càng lâu ngày, càng rẻ càng tốt. Được dăm bữa nửa tháng, 900.000 cũng hết sạch, vợ chồng bà lại đi cầm tiếp, được 200.000 đồng, mỗi tuần đóng lời 50.000 đồng.

    Hình ảnh

    Móp sọ, ông Huy phải uống tạm thuốc để dịu những cơn đau, gần 1 năm ông cũng chưa có tiền để đi tái khám

    ẢNH: VŨ PHƯỢNG

    “Khi đó, nước mắt cứ vậy lưng tròng, không ngờ có ngày cuộc đời mình thê thảm như vậy. Ngày xưa chồng làm cũng đâu đến nỗi, cũng mua vàng tích trữ, mà cứ hết chuyện này chuyện khác, trong nhà cái gì bán được đã bán hết rồi”, bà Tuyết nghèn nghẹn kể.

    Bà cũng là người bật khóc khi được phát phiếu mua thả ga 400.000 đồng ở siêu thị 0 đồng mà Thanh Niên đã đưa tin. Đến giờ nhắc lại, bà lại nức nở khóc: “Nào giờ mình nghĩ bản thân mình có khó mấy cũng phải tự vượt qua. Mà bỗng dưng nhận được sự quan tâm như vậy của mạnh thường quân, lại đúng lúc nhà không còn cái gì ăn, ngay hôm sau lại thôi nôi cháu. May mà được mua ít đồ, đủ để đêm đó mẹ con tôi hì hụi làm mấy viên chè trôi nước hôm sau cúng thôi nôi cho cháu”.

    Hình ảnh

    Nhiều lần cùng đường, bà tính bế cháu cùng đi bán vé số, nhưng ngặt nỗi không có vốn và cháu cũng còn quá nhỏ
    ẢNH: VŨ PHƯỢNG

    Trong căn phòng trọ chật chội chỉ vừa đủ kê 3 chiếc ghế để 3 người ngồi xổm nói chuyện với nhau, bà Tuyết lấy ra một mớ khoai lang tím, bí đao, bí rợ sắp xếp lại gọn gàng. Đó cũng là số rau củ bà được cứu trợ từ những người không quen biết mấy ngày qua.

    Hai tháng qua, để tiết kiệm tiền, bà nhịn ăn sáng. Tuổi cao, sức lại yếu, nhịn ăn khiến bà xây xẩm mặt mày, để vượt qua cơn đói, bà ngậm miếng đường hoặc cục kẹo, rồi dọn dẹp để quên cảm giác cồn cào.

    Nhiều đêm liền, bà Tuyết chẳng thể nào chợp mắt. Nằm cạnh con cháu, nước mắt cứ vậy ướt đẫm cả gối, nhưng bà bặm chặt môi để không ai nghe tiếng nấc nghẹn. Cũng chỉ có hai tháng như vậy, mái tóc đen của bà đã chuyển bạc hết 1/3 đầu.


    Hình ảnh

    Căn nhà trọ chật chội của gia đình bà Tuyết ở Q.Bình Tân (TP.HCM)
    ẢNH: VŨ PHƯỢNG



    Bà Thảo (KP2, P.Bình Trị Đông, cũng là tổ phó dân phố phát phiếu cho bà Tuyết đi siêu thị 0 đồng dành cho người khó khăn trên địa bàn) cho biết, cả gia đình bà Tuyết chỉ có 1 người đi làm, bình thường đã khó, mùa dịch Covid-19 càng khó hơn. Hàng xóm có đồ ăn gì cũng mang qua chia sẻ cùng gia đình bà Tuyết.

    Chủ nhà trọ của bà Tuyết (xin giấu tên) cho hay, nhà bà Tuyết thuê trọ giá 2,7 triệu/tháng, 2 tháng qua, thấy gia đình bà kẹt tiền xoay đủ kiểu nên tiền nhà được giảm còn 1,7 triệu/tháng. Dù vậy, nhà bà Tuyết vẫn không xoay ra tiền để đóng nên tiền điện nước chủ nhà cũng đóng giùm luôn.

    Nhìn chồng ngồi thẫn thờ trước cửa nhà hàng xóm, bà Tuyết với chiếc khăn sữa của cháu lau nước mắt: “Thấy ổng ngơ ngơ buồn lắm, trụ cột của gia đình mà. Tôi từng nghĩ lấy vé số rồi ẵm cháu đi bán, mà nó còn nhỏ quá, đi tội nghiệp lắm, ở nhà không ai coi, hơn nữa tôi cũng chưa có vốn để mà lấy số. Thôi ráng chờ TP.HCM hết Covid-19, gửi cháu, tôi xin rửa chén hay gì cũng được, miễn là kiếm ra tiền phụ với con. Còn giờ kẹt quá lại phải đi mượn nợ. Mà bữa hỏi mượn vay nặng lãi, người ta ngó qua nhà thấy không có gì còn chê, cứ vòng lẩn quẩn, kẹt càng thêm kẹt”.
    Hình ảnh
  • music123
    Moderator
    Bài viết: 66447
    Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 10 15, 2020 7:45 am

    Re: ‘Mắc kẹt’ SG thời Covid-Lương 2 triệu nuôi 4 miệng ăn...

    by music123 » Chủ nhật Tháng 7 18, 2021 8:03 pm

    ‘Mắc kẹt’ giữa Sài Gòn thời Covid-19: Công nhân khóc nức nở khi thành F0


    Thanh Khương 7/18/21


    Thấp thỏm, hoài nghi, nước mắt tuôn trào là những cảm xúc mà các công nhân làm việc tại công ty Nidec Sankyo Việt Nam đã trải qua cho tới khi biết mình thành F0. Đến nay, có người vẫn đang ‘mắc kẹt’ tại khu cách ly…

    Hình ảnh
    Công nhân cách ly tập trung tại ký túc xá khu B ĐH Quốc gia TP.HCM.
    ẢNH: CTV

    Bật khóc… khi mình là F0

    Chia sẻ với Thanh Niên chiều 16.7 qua điện thoại, bà T.L (47 tuổi), công nhân làm ở công ty TNHH Nidec Sankyo (Khu Công nghệ cao, TP.Thủ Đức) chốc chốc lại ho sù sụ, khản tiếng và đặc biệt là rất dễ xúc động. Bà nói hiện tại chưa sốt nhưng tình trạng ho đã kéo dài được mấy hôm nay. Khác hẳn với 10 ngày trước, tâm trạng bây giờ của người phụ nữ này tệ đi nhiều sau khi biết tin mình thành F0 sau 4 lần lấy mẫu xét nghiệm Covid-19.


    Hình ảnh

    Suất cơm của một công nhân đang là F1
    ẢNH: CTV

    Trước đó, tối 3.7, bà L. được đưa đến ký túc xá khu B ĐH Quốc gia TP.HCM để cách ly tập trung sau khi được xác định là F1. Những ngày qua, bà được nhân viên y tế tại đây đo nhiệt độ thường xuyên. Bản thân bà vẫn luôn tự giác thực hiện nghiêm quy tắc 5K, đồng thời uống vitamin C và súc miệng với nước muối đều đặn 3 lần/ngày.

    Bà L. kể lại, khoảng 15 giờ 30 phút ngày 13.7, bà được lấy mẫu xét nghiệm lần thứ 4 (lần thứ 3 cách đây 1 tuần cũng ở khu cách ly này, còn 2 lần đầu ở công ty đang làm việc). Đến tối 15.7, bà nhận được cuộc gọi từ dãy số lạ, trong dạ bắt đầu bồn chồn. Cho tới khi đầu dây bên kia nói đúng họ tên và thông báo “sẽ có người gọi lại trước 1 tiếng để bệnh nhân kịp chuẩn bị đồ đạc đến nơi điều trị” thì tay chân người phụ nữ này hoàn toàn rụng rời.

    Cứ như vậy, bà thao thức suốt đêm với hàng đống ý nghĩa ngổn ngang trong đầu. “48 tiếng sau khi lấy mẫu xét nghiệm, không có ai gọi cả nên tôi rất an tâm, cứ nghĩ là qua ải này rồi, đâu ngờ…”, nói tới đây, đầu dây bên kia bỗng nhiên im bặt, chỉ còn lại tiếng khóc nức nở.

    Gần 1 ngày sau cuộc gọi ám ảnh cùng cực, bà L. vẫn đang phấp phỏng vì không biết khi nào xe cứu thương tới đưa mình đi và mình sẽ đi đâu. Sức khỏe hiện không tốt nhưng nữ công nhân lớn tuổi vẫn trông tới ngày được đi làm lại, bà sợ mất đi công việc đã gắn bó suốt 10 năm nay. Nghe nói được hưởng 70 % lương cơ bản, bà mới đỡ lo được phần nào, nhưng điều này bà cũng không nắm rõ. Còn nỗi sợ trước mắt vẫn là bệnh tật và việc điều trị cho những ngày sắp tới.

    “Nếu không có gì thì tôi chỉ cần xét nghiệm khoảng 2 lần nữa là được về nhà, vậy mà…”, giọng bà nghẹn ngào. Cuộc trò chuyện giữa tôi buộc phải dừng lại tại đây vì bà L. ho khan, mệt trong người và cần được nghỉ ngơi. Hiện bà L. đã được chuyển đến điều trị tại bệnh viện dã chiến ở Thủ Đức.

    Hình ảnh

    Công ty Nidec Sankyo đã ngừng hoạt động từ chiều 3.7 để tập trung cho việc phòng, chống dịch Covid-19
    ẢNH: CTV

    Cuộc sống ăn ngủ trong nhà máy của công nhân "3 tại chỗ" những ngày Covid-19


    “Mẹ hết bệnh chưa, sao mẹ không về với con”

    Trong khi đó, chị N.H (23 tuổi, ngụ TP.Thủ Đức) mới đi làm ở Công ty Nidec Sankyo Việt Nam chưa đầy một tháng thì Covid-19 ập tới, chị không được về nhà. Lần thứ 2 test nhanh Covid-19 vào ngày 2.7, chị được xác định có khả năng nghi nhiễm Covid-19. Sáng hôm sau, nữ công nhân này được đưa đến điểm cách ly tập trung nằm trên địa bàn P.Linh Trung (TP.Thủ Đức). Đến tối 5.7, chị được chuyển tới bệnh viện dã chiến ở Ký túc xá ĐH Quốc gia TP.HCM sau khi có kết quả chính thức dương tính với SARS-CoV-2.

    N.H chia sẻ rằng chị cảm thấy khá tệ sau mỗi lần đợi kết quả test nhanh Covid-19. Lần đầu là ngày 29.6, chị còn tự tin vì bản thân rất cẩn thận trong 5K và may mắn là âm tính. Sau đó thì không khỏi bất an vì nhận được thông báo công nhân phải ở lại công ty và gọi người nhà gửi đồ dùng cá nhân vô.

    Hình ảnh

    Khoảng 4000 công nhân làm việc tại Nidec Sankyo “mắc kẹt” trong nỗi lo cơm áo gạo tiền.
    ẢNH: CTV

    “Ngày đầu chưa được phát lều và mền gối, người ngủ ngoài sân, người vào trong xưởng, tắm thì phải lấy bịch ni lông hứng nước,… đông người nên làm gì cũng phải đợi. Đông đúc như vậy thì dù mình phòng thế nào cũng không an tâm, y như rằng lần test sau mình có nguy cơ trở thành F0”, chị nhớ lại.

    Trong thời gian cách ly điều trị, chị H. cho biết mình được bác sĩ thăm khám và phát thuốc 2 lần/ngày. Hiện tại, sức khỏe thể chất lẫn tinh thần của chị đã được cải thiện, không còn gặp các triệu chứng sốt, ho, đau họng và mất khứu giác như thời gian đầu.

    Vượt lên trên nỗi nhớ nhà, nhớ con, chị H. tự nhủ rằng chỉ có cách lạc quan, ăn uống đầy đủ dinh dưỡng thì mới có sức đề kháng để mau chóng khỏe lại. “Mẹ ơi, mẹ hết bệnh chưa, sao mẹ không về với con? Mẹ nhớ con không? Mẹ về sớm rước con nha! Ngày nào bé cũng gọi, nghe nói vậy xót lắm!”, người mẹ trẻ đau lòng kể về đứa con 5 tuổi đang được gửi nhờ bà nội chăm sóc.

    N.H cho biết thêm, sáng 16.7, chị được xét nghiệm lần thứ 2 (ở bệnh viện dã chiến) và đang đợi kết quả, lần 1 (ngày 14.7) đã có kết quả âm tính. Chị đang khá nóng lòng chờ ngày trở về sum họp gia đình sau khi nghe bác sĩ nói rằng xét nghiệm 2 lần âm tính là đủ điều kiện ra viện.
    Hình ảnh
Đăng trả lời 2 bài viết Bạn đang xem trang 1 / 1 trang

Ai đang trực tuyến?

Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 21 khách