Bạn đang xem trang 1 / 1 trang

Những người Việt 0 ngủ tại biên giới Ukraine - Ba Lan

Đã gửi: Chủ nhật Tháng 2 27, 2022 7:56 pm
by music123
Người Việt ở Kiev: Tiếng bom ‘rầm rầm ngay mang tai’, phát bệnh vì không ngủ được

Cao An Biên 2/27/22

‘Đêm rồi còn thả bom, dội pháo, rocket rầm rầm ngay mang tai. Con thì nhỏ, vợ vài ngày nữa sinh. Ngủ không nổi đêm nay! Giá như đừng có chiến sự thì tốt biết bao?”, nửa đêm anh Tuấn (ở TP.Kharkov) đăng dòng trạng thái lên mạng xã hội.

Tâm sự với Thanh Niên lúc 15 giờ ngày 27.2 (10 giờ sáng giờ Ukraine), anh Vũ Hồng Tuấn (31 tuổi) đang sống tại khu nhà 33, đường Hvardiitsiv Shyronintsiv, TP.Kharkov không giấu được sự mệt mỏi. Anh tâm sự những ngày qua, bản thân và gia đình đã quá mệt mỏi và kiệt quệ khi sống trong cảnh đạn bom tứ hướng, đêm nào cũng mất ngủ.

“Tôi đang ốm, hơi mệt. Đêm qua bắn cả đêm, tôi không ngủ được, sáng nay ốm luôn rồi. May mắn là có thuốc dự trữ đã mua mấy ngày trước. Tôi không biết phải chịu cảnh này trong bao lâu nữa đây. Chỗ tôi ở wifi đã bị cắt rồi, chỉ còn mạng điện thoại chập chờn nên cũng khó theo dõi tin tức”, anh mệt mỏi.

Hình ảnh

Đường phố Kiev chiều 26.2 vắng tanh

MAI THU HIỀN

Lo lắng lớn nhất hiện tại của anh chính là người vợ đang mang thai tháng thứ 8 sắp sinh, nhà anh cũng có con nhỏ và người lớn tuổi. Trong khi đó, tình hình vẫn căng thẳng chưa biết khi nào sẽ kết thúc. Anh Tuấn cũng nói hiện tại bản thân rất cần được nghỉ ngơi, trong khi đó điều kiện trong hầm trú ẩn không được tốt. Trong lúc trò chuyện cùng chúng tôi, đường tín hiệu của anh Tuấn gặp trục trặc, PV vẫn chưa thể liên lạc được.

Trong khi đó, chị Lưu Thị Kim Dung (54 tuổi) sống tại thủ đô Kiev thì kể lại tối qua, tiếng bom đạn có phần giảm hơn. Tuy nhiên đến 12 giờ trưa nay (7 giờ sáng nay giờ Ukraine) tình hình căng thẳng trở lại với nhiều tiếng nổ lớn và tiếng đạn pháo liên tục.


Hình ảnh

Người và phương tiện ra đường tại thủ đô Kiev chiều 26.2 được kiểm soát nghiêm
MAI THU HIỀN

Hình ảnh

“Đó, lại nổ nữa đó em nghe thấy không” - bà Dung nói trong lúc đang trò chuyện cùng chúng tôi. Những ngày qua, bà cười tâm sự đã dần quen với tiếng bom, đạn, không còn hoảng sợ hay giật mình như ngày đầu.

“Ai mà thích mấy cái tiếng ghê rợn đó. Tình hình kéo dài thì ai cũng sẽ kiệt quệ về thể chất, tinh thần, rồi kiệt quệ thêm về vật chất vì đâu làm ăn gì được đâu. Chúng tôi mong chính phủ 2 bên sớm đàm phán để chấm dứt tình cảnh này”, người phụ nữ hy vọng.

Sống cùng 2 con trai và 1 con gái trong nhà, khi có tiếng còi báo động gia đình mới xuống hầm trú ẩn của gia đình. Thời gian còn lại cả nhà bà Dung đều sống trên nhà vì điều kiện sinh hoạt tốt hơn. Số thực phẩm bà mua có thể dùng được cho hơn 1 tuần nên trước mắt bà vẫn ở yên trong nhà, đọc báo để theo dõi tin tức.

Hình ảnh

Bà Dung trữ lương thực, thực phẩm đủ dùng cho 1 tuần
KIM DUNG


Chị Mai Thu Hiền (35 tuổi) cũng sống tại Kiev cho biết hôm qua ngày 26.2, chị tranh thủ lái xe rời nhà đến cửa hàng ở vùng ngoại ô của thủ đô để kiểm tra. Theo mô tả của chị, đường phố vắng vẻ, quân đội Ukraine có mặt trên đường để kiểm tra giấy tờ của người dân ở một số chốt.

“Tôi đi từ nhà tới cửa hàng chừng 30 km, đường vắng nên chạy 20 phút tới nơi rồi. Tôi không còn cách nào khác phải tới đó có việc, xong là chạy về nhà ngay”, chị kể lại.

Cùng chồng và các con ở trong nhà những ngày qua, chị nói nhà có lớp kính cách âm khá tốt nên đỡ nghe thấy tiếng bom. Tuy nhiên việc buôn bán của chị bị ảnh hưởng nhiều, cuộc sống đảo lộn nhiều thứ nên chỉ mong cuộc tấn công của quân đội Nga vào Ukraine sẽ sớm kết thúc.

Hình ảnh

Tiếng bom đạn liên tục, nhà bà Dung đóng cửa then cài 24/24
KIM DUNG

“Chúng tôi đã sống những tháng ngày yên bình cho tới khi tiếng bom, tiếng súng bắt đầu vang lên ở khắp nơi Kiev, Kharkov... Bao giờ mọi thứ mới trở lại đây? Bao giờ người dân Ukraine không còn phải ăn ngủ dưới hầm trú ẩn lạnh lẽo? Chúng tôi không biết làm gì khác ngoài việc chờ đợi và cầu nguyện”, chị bày tỏ.

Re: Người Việt ở Kiev:Lòng tôi như lửa đốt, ngày mai sẽ ra sao?

Đã gửi: Chủ nhật Tháng 2 27, 2022 8:08 pm
by music123
Người Việt ở Kyiv: Lòng tôi như lửa đốt, ngày mai sẽ ra sao?


Nguyễn Tuyên Hồng Ngọc

Chia sẻ với pv, ông Nguyễn Tuyên - người Việt sống tại thủ đô Ukraine - cho biết mỗi ngày ông đều lo sợ cho tính mạng của gia đình trước các cuộc tấn công.


Hình ảnh

Từ khi cái gọi là “chiến dịch quân sự đặc biệt” nhắm vào Ukraine của Nga bắt đầu, chúng tôi không đêm nào ngủ yên.

Các đợt nã pháo thường diễn ra vào khoảng 3-5h. Chốc chốc, còi báo động của thành phố lại vang lên.

Thỉnh thoảng, nghe tin một vài nơi trong thủ đô hứng tên lửa, lòng chúng tôi lại như lửa đốt. Hiện tại, Kyiv tạm thời an toàn, nhưng tôi không thể đoán được điều gì sẽ ập đến vào ngày mai.

Giờ đây, chúng tôi chỉ biết đếm mỗi ngày trôi qua, thở phào nhẹ nhõm nhìn lại những ngày cũ khi chúng tôi vẫn sống, và hy vọng ngày mai mọi thứ sẽ yên bình, dẫu tôi biết là rất khó.

Ngày 1 (24/2): Thức dậy trong tiếng nổ

4h sáng, một tiếng nổ mạnh phát ra khiến tôi giật mình tỉnh giấc. Cửa sổ khi đó thậm chí rung lên vì âm thanh lớn. Chỉ sau khi chạy ra ngoài xem xét nhà cửa rồi trở lại lướt tin tức, tôi mới hiểu rằng Nga đã tấn công Ukraine, bất chấp những bác bỏ của họ trước đó.

Cảm xúc đầu tiên của tôi là lo lắng tột độ. Bao nhiêu nhà cửa, kho hàng… Nhưng là trụ cột gia đình, tôi cố giữ bình tĩnh, đánh thức cả nhà dậy và giải thích tình hình. Hai đứa con tôi cũng đã lớn nên không hoảng loạn.

Tội vội vàng tập hợp passport, tiền bạc, giấy tờ, đồ cá nhân cho từng thành viên gia đình, gom số điện thoại, địa chỉ có thể cần đến, bàn phương án sơ tán phòng trường hợp xấu nhất.

Hình ảnh

Hình ảnh

Hình ảnh

Hình ảnh

Kyiv tan hoang vì Nga tấn công. Ảnh: AP, AFP, Getty, Reuters.


Kyiv lúc đó chưa gặp phải vấn đề gì nghiêm trọng, nhưng sớm thôi, tôi đoán, vì đây là thủ đô, là đầu não của Ukraine.

Vốn ra, chúng tôi không hề có ý định rời đi, vì tin rằng các lực lượng Nga sẽ tránh khu dân cư. Phố tôi chẳng ai di tản cả. Thế nhưng, “cẩn tắc vô ưu”, tôi cần chuẩn bị cho mọi trường hợp.

Con gái tôi - vốn là tình nguyện viên Hội Chữ thập đỏ Ukraine - nhất quyết xin đi hiến máu nhân đạo cho quân đội.

Cửa hàng, trạm xăng hôm đó đông nghịt. Chúng tôi đã có thức ăn và đồ dùng thiết yếu để dự trữ. Tôi làm trong lĩnh vực nhập khẩu nên có đủ gạo dùng cho cả năm, nhưng những thứ khác chẳng biết dùng được bao nhiêu ngày nữa. Lúc này, ăn gì không quan trọng, mà trên hết là giữ mạng sống!

Càng về cuối ngày, khi tin tức về các khu dân cư bị nhắm trúng càng nhiều, có người dân thiệt mạng, chúng tôi thực sự sợ hãi. Tôi hiểu ra trong một cuộc chiến quân sự, điều gì cũng có thể xảy ra.

Tôi đã quá ngây thơ trước đó khi tin rằng người châu Âu khi giao tranh sẽ tránh các khu dân cư hay công trình văn hóa. Nỗi sợ của chúng tôi mỗi lúc một dâng cao. Điều gì sẽ xảy ra khi đêm đến - thời điểm được cảnh báo là lúc Nga có thể tăng cường tấn công?

Ngày 2 (25/2): “Katyusha”



3h sáng, cả nước nín thở chờ đợi đợt pháo kích. Thành phố im lặng một cách đáng sợ. Không một bóng người, không một phương tiện giao thông nào chạy trên đường bởi lệnh giới nghiêm thành phố đã ban hành. Tôi vẫn trong trạng thái lo âu suốt cả ngày.

Cả ngày hôm qua (24/2), quân đội Ukraine đã chiến đấu với quân Nga từ 3 phía trên toàn lãnh thổ. Sân bay Gostomel gần thủ đô Kyiv bị lính dù Nga đổ bộ từ trực thăng, hòng dọn đường đón phi đội máy bay vận tải IL76 chở vũ khí, binh lính chủ lực tiếp tế. Mãi đến đêm, tôi mới thở phào nghe tin quân đội chính phủ đã đánh bật đối thủ và chiếm lại được.

Hình ảnh

Căn hầm chứa rau mùa đông được cải biến thành hầm trú bom. Ảnh: NVCC.


Suốt cả ngày, còi báo động vang lên liên hồi khắp nơi. Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày căn hầm khi xưa chúng tôi xây để chứa rau quả cho mùa đông lại được cải biến thành hầm trú bom.

Chiếc hầm chỉ vỏn vẹn 6 m2, được kê thêm giường, 4 người chen chúc cho đến khi tiếng còi báo động tắt. Chúng tôi gần như chỉ ngủ được 1-2 giờ.

Tổng thống đã phát lệnh tổng động viên. Thanh niên, đàn ông khoẻ mạnh tình nguyện nhập ngũ hoặc tham gia cố thủ thành phố, làm công sự. Nữ giới có thể giúp tải thương. Người dân khắp nơi rủ nhau làm bom xăng chống tăng.

Ai nấy đều lo âu, nhưng luôn cố giữ bình tĩnh. Họ và tôi, chúng tôi đều tin tưởng quân đội.

Thật trớ trêu, cả tuổi trẻ tôi dành cho đất nước của bài hát "Katyusha" lừng danh, nhưng giờ đây phải lắng nghe tiếng nổ không hề dễ chịu và lãng mạn của rocket tương tự như tên lửa "Katyusha".

Tôi yêu nước Nga đẹp đẽ của Puskin, Pasternak, Rakhmaninov... với bao nhiêu kỷ niệm thời trẻ, nhưng giờ đây lại ghét nước Nga này. Họ muốn dân tộc nhỏ bé (Ukraine) phải quỳ gối.

Ngày 3 (26/2): Nhà bạn tôi hứng trọn rocket

Một tòa chung cư ở phố Lobanovskogo, cách nhà tôi 2 km, bị tên lửa Nga bắn trúng. Chúng tôi khi đó đang trốn dưới hầm nhưng vẫn nghe thấy tiếng nổ và cảm nhận được ngôi nhà rung chuyển.

Hình ảnh

Hình ảnh

Hình ảnh


Hình ảnh

Một tòa nhà chung cư ở Kyiv bị tên lửa Nga bắn trúng. Ảnh: Reuters, CNN, Bộ Ngoại giao Ukraine.


Đối diện tòa nhà bị dính tên lửa là chung cư bạn tôi - là người Việt Nam - đang sống. Cửa kính căn hộ của anh vỡ toang khi vụ nổ xảy ra vì âm thanh và chấn động quá lớn.

Vài giờ trước, căn nhà nghỉ dưỡng tuyệt đẹp của anh ở ngoại ô thành phố - cách căn chung cư khoảng 20 km - hứng trọn một quả rocket. Anh may mắn thoát chết vì vừa rời khỏi đó ít lâu. Địa điểm căn nhà khá gần nhà máy thủy điện - vốn là mục tiêu đánh phá - nên có lẽ hứng tên lửa “oan”.


Các cuộc pháo kích của Nga vẫn gia tăng. Những thành phố bị vây hãm vẫn kiên cường chống trả.

Tối qua, tôi đi qua cầu Bereteiskii thì gặp lô cốt của quân đội, anh lính đặc nhiệm súng ống lỉnh kỉnh chào lịch sự và giải thích rằng đường này bị chặn, mời ông đi lối kia. Đến sáng, tôi xem tivi mới biết chính nơi này đêm qua binh lính đã đánh chặn đợt tấn công của quân Nga.

Một chiếc IL76 chở đầy biệt kích của đối phương bị bắn hạ cùng rất nhiều xe tăng bị “nướng”.

Hy vọng anh lính gác Ukraine vẫn trở về an toàn. Lúc này tôi chợt ước các anh lính trẻ từ hai phía, thay vì chĩa súng vào nhau, có thể bắt tay, cùng huýt sáo một giai điệu yêu thích mà họ cùng thuộc lời thì thật tốt biết bao.

Ngày 4 (27/2): Tôi đi khóc đây

Đêm qua trôi qua khá nặng nề vì tình hình vẫn rất căng thẳng, nhưng hôm nay Kyiv đã yên bình hơn hai hôm trước. Nhiều thành phố lớn bị vây hãm và vẫn đang chống trả. Một số nơi đã bị chiếm.

Kyiv và nhiều thành phố khác vẫn trong tình trạng giới nghiêm. Tôi chỉ có thể loanh quanh gần nhà chứ không thể đi đâu. Tất cả đều đóng cửa.

Trên mạng, bạn bè và người dân chia sẻ những clip cả đoàn xe quân sự Nga chạy trên đường phố suốt đêm và sáng nay. Đến thời điểm này quân Nga tại Kyiv vẫn bị đánh bật.


Trong hầm trú ẩn, trẻ em ngoan ngoãn ngồi im. Có lẽ chúng cảm nhận được sự nghiêm trọng qua nét lo âu của người lớn. Thi thoảng có bé ồn ào thì cha mẹ đưa ngón tay lên miệng "Тише!" (khẽ chứ), chúng lại ngay ngắn.


Hình ảnh

Hình ảnh

Người dân Ukraine chế tạo bom xăng. Ảnh: Washington Post.
Có cảnh người dân tra hỏi tự phát, trách mắng lính Nga, bởi họ trông khá trẻ. Có lẽ người Nga rất sốc khi thấy các đoàn quân nói tiếng Nga không hề được chào đón.

"Chiến dịch đặc biệt" mà Nga mong đợi đánh nhanh thắng nhanh có vẻ chưa thành công.

Tuy nhiên phía trước còn rất cam go. Khó có thể đoán trước được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Ngay lúc này đây, tôi vẫn tiếp tục mơ hồ về những ngày tới. Tôi lo sợ cho tính mạng gia đình và số phận đất nước. Nếu chính quyền thực sự bị lật đổ, tôi, và rất nhiều người dân khác, sẽ mất hết tài sản, tiền bạc.

Giờ thì, tôi đi khóc đây...

Re: Những người Việt 0 ngủ tại biên giới Ukraine - Ba Lan

Đã gửi: Thứ 2 Tháng 2 28, 2022 8:13 pm
by music123
Những người Việt không ngủ tại biên giới Ukraine - Ba Lan


Hồng NgọcVân Đinh 1/3/22


Giữa chiến sự ở Ukraine khiến hàng trăm nghìn người tìm cách rời đi, nhiều người Việt ở Ba Lan đang ngày đêm tìm cách hỗ trợ người tị nạn tại biên giới.


Chiều muộn 26/2, anh Ngọc cùng một người khác gác lại hết công việc và cuộc sống riêng tư, đánh chuyến xe đầu tiên ra cửa khẩu Zosin-Uscilug. Chiếc lều phát hàng cứu trợ của người Việt Nam ở Ba Lan được dựng lên vào khoảng 21h30 tối 26/2, trong cái lạnh -3 độ C, sau hành trình dài 350 km của hai anh.

Anh Châu Thành - trưởng nhóm cứu trợ mà anh Ngọc tham gia - đặt tên đó là “Lều của chúng ta”. “Gọi là ‘Lều của chúng ta’ vì đó là tâm huyết và sự phối hợp của 3 dân tộc Việt Nam - Ukraine - Ba Lan”, anh Thành nói.

“Rất khổ và mệt, nhưng tôi vẫn sẽ tham gia, cho đến khi tôi không còn sức để làm nữa”, anh Ngọc chia sẻ với Zing sau khi túc trực gần một ngày không ngủ tại cửa khẩu.

Tại cửa khẩu Parkowa 5, ở Dorohusk, “Chuyến xe cứu hộ 01” của anh Nguyễn Phương đã có mặt vào lúc 7h30 sáng 27/2, sau khi vượt khoảng 300 km ngay trong đêm.

Hình ảnh


Căn lều phát đồ cứu trợ của nhóm anh Thành và anh Ngọc tại của khẩu Zosin-Uscilug cách thủ đô Warsaw của Ba Lan 350 km. Ảnh: NVCC.


Anh và cả đoàn phải bỏ dở rất nhiều công việc để thực hiện chuyến đi cứu trợ người lánh nạn từ Ukraine sang, giữa lúc Nga thực hiện một chiến dịch quân sự nhắm vào nước này. Dẫu vậy, khi chia sẻ với Zing, anh vui vẻ đáp: “Công việc gì tầm này! Đây là lúc chúng ta cần đùm bọc nhau nhất”.

Anh Phương, anh Thành, hay anh Ngọc là 3 trong số rất nhiều người Việt tại Ba Lan đang tất bật những ngày gần đây để kêu gọi, thực hiện, hoặc đóng góp hỗ trợ cho hàng trăm nghìn người dân từ Ukraine đổ sang biên giới Ba Lan để tránh bom đạn, sau nhiều ngày Nga tấn công Ukraine.

Lòng người ấm áp nơi biên giới lạnh

Tại cửa khẩu Zosin-Uscilug, anh Ngọc và anh Thành cho biết thời tiết ban đêm có lúc xuống đến -4 hoặc -6 độ C.

“Nhiều người người đã xếp hàng khoảng 20 giờ để chờ được nhập cảnh”, anh Thành nói.

Anh Ngọc mô tả thêm: “Tôi chỉ mới trực ở đây một đêm thôi mà đã lạnh thấu xương và như kiệt sức. Vậy mà dòng người xếp hàng bên kia vạch ngăn biên giới đã phải chờ suốt nhiều ngày trời, trong cái buốt của mùa đông và trong nỗi buồn khi phải rời khỏi đất nước”.

“Trong đám đông, rất dễ nhận ra đâu là người ở Ba Lan, đâu là người từ Ukraine sang. Quan sát nét mặt họ thôi, ta sẽ hiểu được tất cả. Chỉ nhìn họ, tôi lắm lúc cũng muốn khóc”, anh nói thêm.

Tại cửa khẩu Parkowa 5, Dorohusk, anh Phương mô tả tương tự, cho biết hàng người từ Ukraine đến dài tới 30 km. Anh Phương bắt chuyện với một người đàn ông Ukraine đang đứng ở biên giới phía Ba Lan chờ đón vợ con.

Hình ảnh

Một phần hàng cứu trợ người tị nạn mà anh Phương vận động được. Ảnh: Facebook Phương Oanh Nguyễn.



“Vợ tôi ở thành phố Rovno cách đây chỉ 300 km mà đi mất 2 ngày 2 đêm, nhưng chỉ còn cách cửa khẩu 900 m nữa thì xe hết xăng. Tôi phải xin biên phòng cho đi bộ sang bên kia biên giới để tiếp tế xăng cho vợ. Thật may vì họ thông cảm”, anh Phương kể lại lời người đàn ông.

Dẫu vậy, anh Ngọc tin rằng trời có lạnh đến đâu, thì tấm lòng của những tình nguyện viên - cả người Việt, người Ukraine, người Ba Lan - đang túc trực đón người tị nạn cũng đủ ẩm để chữa lành những nỗi đau mà họ phải gánh chịu.

Ngoài đồ dùng, thức ăn, các nhóm cứu trợ tập trung ở đây còn sẵn sàng cung cấp hoặc giới thiệu nơi ở cho người tị nạn. Không chỉ vậy, các dịch vụ phiên dịch, giúp làm giấy tờ, xe đưa rước miễn phí cũng được các nhóm hỗ trợ tính đến để người tị nạn có điều kiện tốt nhất.

“Mỗi giờ có khoảng 100 người qua cửa khẩu. Có người sang đến đây gặp người quen, đôi bên ôm nhau khóc. Hầu hết người con lại không có người thân. Họ được đưa ra một khu vực có rất nhiều người tình nguyện đứng chờ. Biên phòng sẽ hỏi ai nhận những người này. Nếu có người nhận, biên phòng sẽ trao tay. Họ không hề biết nhau”, anh Ngọc kể và nhấn mạnh.

Chia sẻ cái nhìn tương tự, anh Phương cho biết chỉ sau 2 tiếng vận động trên Facebook, anh đã nhận được hàng cứu trợ đủ chất đầy 2 xe buýt để chở ra biên giới, chủ yếu là đồ ăn thiết yếu như bánh mì, bơ, sữa, cà phê, chocolate, trái cây,... cùng một số quần áo.


Hình ảnh


Phân phát đồ cứu trợ tại một nhà thờ gần cửa khẩu Parkowa 5. Ảnh: Facebook Phương Oanh Nguyễn.

“Hàng bà con gửi đến xếp chật xe, đến muỗi cũng không chui vào được”, anh mô tả vui, ngụ ý chỉ tấm lòng đùm bọc và đầy ắp tình thương của cộng đồng người Việt nơi đất khách.

Xung quanh cửa khẩu Parkowa 5, nhà văn hóa, sân thể thao, nhà thờ, và một số công trình công cộng khác đều được trưng dụng thành nơi đón người tị nạn.

Tại Warsaw, anh Châu Thành - cùng nhóm với anh Ngọc - vẫn tất bật tổng hợp thông tin, nhận hàng, mua hàng, đóng gói, và chỉ đạo các thành viên khác - người Việt có, Ukraine có, Ba Lan có - lên kế hoạch cho các chuyến đi tiếp theo.

“Đa số người nhập cảnh vào Ba Lan là phụ nữ, người già, và trẻ em. Họ thực sự cần giúp đỡ. Điều kiện tại các cửa khẩu rất khổ, đêm lạnh, mọi người phải làm việc liên tục”, anh nói và kêu gọi thêm tình nguyện viên tham gia để “chia lửa” cùng với các nhóm cứu trợ và với người tị nạn tại cửa khẩu.

Vận động hàng hóa cứu trợ, chị Huệ Chi - sống tại Warsaw - vui mừng khi nhận được phản hồi nhanh chóng và tích cực từ cộng đồng người Việt ở Ba Lan.

“Ngạc nhiên khi chỉ trong vòng mấy giờ đồng hồ, tôi được hứa cho hơn 300 miếng bánh mì, trong khi chủ nhật tất cả cửa hàng đóng cửa. Sau khi chúng tôi chế biến, gần 400 người tị nạn phía bên kia cửa khẩu sẽ có miếng bánh mì lót dạ buổi sáng, sau một đêm dài lạnh lẽo xếp hàng chờ. Ấm lòng theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng”, chị nói.

Các nhóm đều chia sẻ dự định tiếp tục vận động và đi đến toàn bộ 8 cửa khẩu của Ba Lan hiện nay mở cửa đón người Ukraine sang, tiếp đón và hỗ trợ họ bất kể là người Việt hay người Ukraine.

Nhiều người Việt bị mắc kẹt

Anh Phương cho biết anh và đoàn tiếp nhận rất ít người Việt từ Ukraine sang Ba Lan tị nạn. Tính đến hết ngày 27/2, đoàn anh chỉ nhận được thông tin 3 người Việt Nam đã vào đến đất Ba Lan tại cửa khẩu anh ghé ngày hôm đó. Họ đang chờ để được giúp đỡ đưa lên thủ đô Warsaw của Ba Lan.


Hình ảnh

Hình ảnh

Hình ảnh

Hình ảnh


Hàng hóa cứu trợ mà nhóm của chị Huệ Chi vận động được. Ảnh: Facebook Hue Chi Ha Thi.


“Theo dõi các yêu cầu giúp đỡ từ cộng đồng người Việt ở Ukraine, rất nhiều người trong số họ không thể ra khỏi thành phố vì lo sợ bom rơi đạn lạc. Một số người khác không thể tìm xe hoặc không thể mua được xăng và cách quá xa biên giới”, theo anh Phương.

Trong khi đó, nhóm của anh Ngọc cho biết dù đã túc trực ở cửa khẩu Zosin-Uscilug một ngày, và cứ 1 giờ thì có khoảng 100 người được phép vào biên giới Ba Lan, nhưng anh chưa thấy có gia đình người Việt nào, tính đến hết ngày 27/2.

Những người liên lạc với nhóm anh cũng than thở về các nguyên nhân như trên.

Dẫu vậy, cả nhóm của anh Phương, anh Ngọc, anh Thành và chị Chi vẫn liên tục thông tin hỗ trợ trên các trang, nhóm Facebook của cộng đồng người Việt ở Ukraine, hướng dẫn cho những ai muốn rời đi nhưng còn gặp khó khăn.

Họ cũng sẵn sàng từ đồ dùng vật chất, đến chỗ ở tạm thời, để có thể tiếp đón đồng bào người Việt từ Ukraine sang bất cứ lúc nào, nhưng cũng chỉ ra giới hạn của họ: “Chúng tôi chỉ có thể giúp khi mọi người tới được biên giới”.

“Nhà chúng tôi không rộng, chỉ khảng 90 m2, nhưng chúng tôi sẵn sàng dành một phòng để tiếp đón một gia đình người Việt từ Ukraine sang. Tôi và các anh chị em trong nhóm cũng sẽ cố thu xếp chỗ ở, cũng như công việc tạm thời cho những đồng bào cần đến”, anh Phương nhấn mạnh.