Đăng trả lời 4 bài viết Bạn đang xem trang 1 / 1 trang
Hồi ký Elvis Phương (p3): Mối tình sét đánh
  • music123
    Moderator
    Bài viết: 66024
    Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 10 15, 2020 7:45 am

    Hồi ký Elvis Phương (p3): Mối tình sét đánh

    by music123 » Thứ 2 Tháng 8 28, 2023 2:38 pm

    Elvis Phương ra hồi ký hơn 60 năm ca hát

    8/28/23


    Elvis Phương ra mắt hồi ký "Dòng đời", tái hiện từ thuở ban đầu đi hát, bị cha từ mặt, đuổi khỏi nhà đến cuộc tình hạnh phúc với vợ.

    Sách do danh ca đặt tên theo ca khúc Dòng đời - nhạc sĩ Nam Lộc viết lời Việt dựa trên bản gốc My Way của Frank Sinatra. Tác phẩm gồm 12 chương, thuật lại con đường theo đuổi ca hát của Elvis Phương, từ lúc còn là "ngựa hoang" đến khi ghi dấu như một trong những giọng ca thành công nhất tân nhạc.

    Hình ảnh

    Bìa hồi ký "Dòng đời" của Elvis Phương. Ảnh: Phương Nam

    Ông dành chương đầu - Ngựa Hoang tâm sự - kể những ngày đến với nghiệp hát. Thuở nhỏ, Elvis Phương vốn thích điện ảnh. Bước ngoặt đến khi ông xem phim O'Cangaceiro, mê đắm đoạn nhạc cuối phim với tiếng harmonica. Sau hôm đó, ông xin mẹ tiền mua một chiếc harmonica loại bỏ túi, ngày đêm tập thổi. Từ đó, Elvis Phương bỗng thích hát ca, bắt đầu chặng đường theo đuổi đam mê.

    Những ngày đầu vào nghề của Elvis Phương vốn không dễ. Ông từng đi xin một cây đàn guitar đã bể hết phần thùng phía sau, chỉ còn lại một dây, đứng hàng giờ trước gương phòng tắm hát những bài tuổi thơ.

    Ông vấp phải sự phản đối của gia đình - nhất là cha, người muốn ông nối nghiệp thầu khoán. Elvis Phương phải lén cha nghe nhạc, lẩm bẩm hát theo chiếc radio nhỏ chạy bằng pin - vật bất ly thân của ông khi ấy. Một lần, ông bị cha bắt quả tang và đập vỡ chiếc radio. Elvis thấy như "mất đi người bạn thân đầu đời và tận diệt niềm vui bé nhỏ". Đó là sự kiện khởi đầu cho chuỗi xung đột bất tận giữa Elvis Phương và cha sau này.

    Năm 1962, sau khi Elvis Phương đậu tú tài, cha ông quyết định sẽ gửi con sang Pháp du học. Một thời gian dài, ông chịu đựng những lời mạt sát của cha về nghề ca hát với quan niệm "xướng ca vô loài", hay những cái tát khiến ông bị nẩy đom đóm mắt. Ông đau đớn khi "cây đàn thùng thân yêu bị đập nát bởi bàn tay không thương xót của ba kèm với vẻ mặt đằng đằng sát khí".

    Hình ảnh

    Chương đầu trong hồi ký của Elvis Phương. Ảnh: Phương Nam


    Elvis Phương quyết định không đi theo con đường cha vạch sẵn, tuyên bố muốn ở lại Việt Nam để ca hát. Hậu quả, ông bị cha từ mặt, khăn gói rời nhà để đi theo tiếng gọi của âm nhạc. Từ đây, tân nhạc Việt chính thức ghi dấu cái tên Elvis Phương.

    Danh ca dành một phần cuốn sách kể cuộc tình với vợ - bà Lệ Hoa. Ở chương 10 - Nước mắt một loài hoa và Vì thế anh yêu em, Elvis Phương cho biết tình yêu đã khiến "ngựa hoang" trong ông phải lùi bước. Ông viết: "Những giọt nước mắt đắng cay của một người phụ nữ yêu thương mình da diết đã khiến lòng tôi chua xót, nhưng tôi cũng không dám phủ nhận chính những giọt nước mắt đó đã tưới mát tâm hồn tôi, đã nuôi tôi sống để đôi lúc cảm thấy đời sống như đáng sống hơn.".

    Với Elvis Phương, động lực để ông vui sống mỗi ngày, lăn lộn với nghề hơn 60 năm là nhờ có vợ luôn bên cạnh. Elvis Phương viết bảy ca khúc dành tặng vợ, được đăng lời trong sách, lần lượt là: Lời hẹn ước, Yêu, Bài hát cho em, Still in love with you, Bẽ bàng, Chiều thu Paris, Gót hồng thôi hết phiêu du.

    Sách còn có hai phần phụ lục - Những CD Elvis Phương và Elvis Phương - 62 năm ca hát, bao gồm những hình ảnh tư liệu suốt 62 năm sự nghiệp. 69 trang ảnh được in màu, kèm hai postcard với mặt trước in ảnh Elvis Phương, mặt sau trích lời bài hát Tôi muốn, Dòng đời.

    Elvis Phương tên thật là Phạm Ngọc Phương, 78 tuổi, quê Bình Dương, trong một gia đình trí thức Tây học khá giả. Cha mẹ ông là người huyện Hương Sơn, tỉnh Hà Tĩnh, chuyển đến Bình Dương từ thập niên 1940. Cha ông là kiến trúc sư và giáo sư dạy tiếng Pháp. Ông là con trai trưởng trong gia đình với tám người em gái (trong đó có ca sĩ Kiều Nga) và một em trai. Từ lúc năm tuổi, ông đã học mẫu giáo ở trường Pháp Aurore, tiếp xúc sớm với âm nhạc phương Tây.

    Ông biểu diễn trước công chúng lần đầu năm 1962 tại trường dòng Regina Pacis. Bài hát đầu tiên Elvis Phương biểu diễn là Nửa đêm ngoài phố của nhạc sĩ Trúc Phương. Ông tham gia nhiều ban nhạc như Rockin' Stars, Les Vampires. Ông là một trong những người khuấy động phong trào nhạc trẻ đầu tiên của Sài Gòn trong ban nhạc Phượng Hoàng, bên cạnh Nguyễn Trung Cang, Lê Hựu Hà. Sau này, ông vang danh với nhiều thể loại, từ rock, pop, trữ tình đến trữ tình quê hương.



    Elvis Phương hát "Dòng đời" (nhạc ngoại, lời Việt) trong buổi ra mắt liveshow kỷ niệm 54 năm ca hát hồi 2014.


    Mai Nhật
    Sửa lần cuối bởi 2 vào ngày music123 với 0 lần sửa trong tổng số.
    Hình ảnh
  • music123
    Moderator
    Bài viết: 66024
    Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 10 15, 2020 7:45 am

    Re: Hồi ký Elvis Phương (p1): Cú tát của cha

    by music123 » Thứ 6 Tháng 9 01, 2023 4:16 pm

    Hồi ký Elvis Phương (phần 1): Cú tát của cha

    9/1/23

    Thời đi học, danh ca Elvis Phương từng bị cha tát nổ đom đóm mắt, đạp nát cây đàn guitar vì cấm đi hát.

    Danh ca Elvis Phương, sinh năm 1945, ra mắt hồi ký Dòng đời sau 62 năm ca hát. Tác phẩm gồm 12 chương, hơn 370 trang, thuật lại con đường theo đuổi ca hát của Elvis Phương, từ lúc còn là "ngựa hoang" đến khi ghi dấu như một trong những giọng ca thành công nhất làng tân nhạc.

    VnExpress đăng một số trích đoạn trong sách, tên các phần trích do tòa soạn đặt.

    Những năm tháng tuyệt vời: Rockin' Stars

    Hình ảnh

    Elvis Phương tập uốn éo tại nhà khi còn học ở trường Jean Jacques Rousseau tại Sài Gòn (nay là trưởng Lê Quý Đôn). Ảnh: Phương Nam




    (...) Cuộc đời học sinh của tôi trôi qua êm đẹp với rất nhiều kỷ niệm vui bên bạn bè, với những lần đi "bùm" cuối tuần, quen biết những bạn gái cùng lứa tuổi và nhất là lòng say mê âm nhạc đến độ kinh khủng. Thật tình là tôi không còn biết dùng chữ nào khác hơn.

    Đã rất nhiều lần tôi bị ba tôi bắt quả tang khi đang ôm cây đàn guitar thùng đứt dây đứng trước gương sửa bộ, sửa tịch cho giống Elvis Presley. Dĩ nhiên hậu quả không được tốt đẹp gì mấy mặc dù tôi được má che chở hết mình. Nhưng dĩ nhiên tôi vẫn không chừa được cái thú bắt chước thần tượng của mình! Và những lần "tập dượt" sau đó được rút kinh nghiệm để "tổ chức" một cách kín đáo, an toàn hơn, nhưng rồi cũng có lần bị phát giác, kết quả là cây đàn thùng thân yêu của tôi bị đập nát bởi bàn tay không thương xót của ba tôi kèm với vẻ mặt đằng đằng sát khí. Cơn thịnh nộ của ba tôi nổi lên ghê gớm khiến tôi tá hỏa tam tinh, chưa kịp hoàn hồn đã bị ông giáng cho mấy cái tát tai nẩy đom đóm mắt.


    Lại một lần nữa tôi được ông cho nghe một bài giảng luân lý dài không thua gì một bản trường ca! Và cũng như bao lần trước, câu kết luận của ba tôi vẫn là: "Tao nói cho mày biết là nếu còn muốn ở trong cái nhà này nữa thì phải chừa ngay cái thói hát hát, hỏng hỏng đi nghe chưa. Tao mà còn thấy mày đàn địch ca hát nữa thì đừng có hòng tao mua cho cái gì". Cũng như thường lệ, tôi cúi gầm mặt, mím môi, lim dim mắt ra điều hết sức thành khẩn, ăn năn hối lỗi để cương quyết hứa với ba tôi là sẽ không tái phạm.

    Thật ra, lúc đó đầu óc tôi vẫn tưởng tượng đến cái cảnh huy hoàng của một sân khấu sáng rực ánh đèn mầu, với tiếng nhạc kích động trẻ trung cộng với những tiếng vỗ tay tưởng như không dứt. Nhưng chứng nào tật nấy, lần ấy tôi đi "trình diễn" đàng hoàng chứ không còn lén lút nữa, đó là lần đi cùng với mấy thằng bạn, vác cây đàn guitar đi mượn, xin leo lên sân khấu của một hội chợ biểu diễn chơi cho đã thèm.

    (...) Bản nhạc đầu tiên trong đời mà tôi trình diễn trước khán giả chính là một trong những nhạc phẩm đã đưa tên tuổi của chị Thanh Thúy lên đỉnh cao: Nửa đêm ngoài phố, một nhạc phẩm đang rất thịnh hành bấy giờ. Đêm hôm đó, nhạc phẩm này đã được tôi chế theo điệu rock, tác giả của nó là nhạc sĩ Trúc Phương nếu lúc đó nghe được chắc cũng phải rùng mình! Ấy thế mà tiết mục được vỗ tay đáo để, từ ông già bà cả đến quý vị nhi đồng đều tỏ ra khoái chí với màn ca nhạc sôi động và đặc biệt này! Cũng may phước là nửa đêm hôm đó từ ngoài phố trở về không bị ba tôi bắt gặp, nếu không thì tôi lại phải đóng thêm vở kịch mím môi, lim dim mắt để ăn năn hối lỗi nữa. Đêm ấy ca sĩ Phạm Ngọc Phương đã không tài nào ngủ được vì bên tai còn văng vẳng những tiếng vỗ tay của khán giả.

    Hình ảnh

    Elvis Phương (trái) thời đi học. Ảnh: Phương Nam

    Niềm phấn khởi dâng lên cao, khiến tôi nhất định lao mình vào nghề ca hát, bằng bất cứ cách nào, miễn sao được hát thì thôi. Được biết trong Chợ Lớn có một vài vũ trường như Arc En Ciel, Ngọc Lan Đình tôi rủ Thanh Tòng cùng đi đến những nơi đó để xin "hát chùa". Thanh Tòng sau này cùng hoạt động với tôi trong những ban nhạc như Les Vampires và ban nhạc Hoa Tình Thương của ban văn nghệ Hải Thuyền, sau này cộng tác với ban nhạc The Passion tại Vancouver. Thỉnh thoảng tôi vẫn gặp Thanh Tòng trong những lần lưu diễn tại thành phố này. Trong suốt một thời gian dài, tối nào Tòng cũng lại nhà, chở tôi lén đi đến những vũ trường đó để được hát "lót đường" - tức là hát trám chỗ cho những ca sĩ đến trễ.

    Tôi luôn mong những ca sĩ đó đến không đúng giờ để có dịp leo lên sân khấu hát chơi. Hôm nào các ca sĩ đến đúng giờ là tôi buồn so vì không có dịp phô diễn tài nghệ. Cách hát theo kiểu "stand by" này của tôi rồi cũng phải chấm dứt sau khi bị gia đình biết. Thời gian này, nhà tôi đã dọn về đường Trương Tấn Bửu, rộng rãi hơn, với những tường rào có gắn miểng chai, trồng dọc theo đó là những cây vú sữa um tùm. Địa thế có vẻ "hiểm trở" như vậy nhưng tôi vẫn tìm cách "thoát thân" vào mỗi tối. Chờ cho cả nhà đi ngủ, tôi gói sẵn bộ đồ đi diễn ra móc lên một cây vú sữa, sau đó vào nhà ngồi chờ Tòng đến theo giờ hẹn. Nghe tiếng xe gắn máy nổ ở phía ngoài là tôi len lén bước ra khỏi cửa, leo lên cây vú sữa, liệng gói quần áo xuống cho Tòng, rồi sau đó tựa chân trên tường rào nhẩy phóc xuống để cùng Tòng phóng vào Chợ Lớn hát giúp vui miễn phí. Con ngựa hoang háo thắng đã phi qua hàng rào cái một!

    (...) Thường ngày tôi chỉ ăn mặc giản dị: Quần jeans, áo thun và giầy mocassin. Đi đến đâu tôi cũng tìm tòi mua cho được những thứ này với những tên hiệu nổi tiếng. Do đó tôi đã có không biết bao nhiêu là áo thun và quần jean đủ kiểu, đủ mầu. Về y phục trình diễn tôi đã tốn rất nhiều tiền vào việc mua sắm: từ Paris, London, New York, Hồng Kông, Thái Lan, Úc, những nơi tôi đặt chân đến, ở đâu có bán những y phục được vẽ kiểu bởi những tay "designer" như Thierry Mugler, Kansai, Kenzo, Byblos, tôi đều ghé qua mua sắm hoặc đặt may.

    Tôi nhớ mãi đã mặc một bộ đồ do Daniel Hechter vẽ kiểu, giống hệt như bộ do chồng công chúa Monaco đã bận trong ngày thành hôn. Tôi đã mặc bộ đó trong lần từ Paris sang California ra mắt khán giả tại đây. Anh Jo Marcel và Khánh Ly đã khen lấy khen để kiểu y phục này! Có lần sang trình diễn ở Hồng Kông, tôi đã thay áo khoác ngoài sau mỗi bản nhạc trình bày và đêm hôm đó tôi đã thay gần một chục bộ khiến các ca sĩ Hồng Kông như Lưu Đức Hoa và Lữ Lương Vĩ lé mắt. Tủ quần áo của tôi chứa đến hàng trăm bộ "suits", áo khoác ngoài cũng rất nhiều, trong số đó có những chiếc áo Kansai Yamamoto rất nổi tiếng.


    Elvis Phương tên thật là Phạm Ngọc Phương, sinh tại Bình Dương. Nghệ danh của ông bắt nguồn từ Elvis Presley - huyền thoại rock & roll người Mỹ ông ngưỡng mộ.

    Ông được biết đến với chất giọng khỏe, cao, hát được nhiều thể loại như pop, rock và nhạc trữ tình. Ông từng là thành viên của Phượng Hoàng - ban nhạc rock đầu tiên của Sài Gòn trước năm 1975. Cùng Nguyễn Trung Cang, Lê Hựu Hà, ông thuộc thế hệ ca sĩ khuấy động nhạc trẻ thời kỳ ấy. Các ca khúc được yêu mến của ông là Vết thù trên lưng ngựa hoang, Áo anh sứt chỉ đường tà (Phạm Duy), 10 năm tình cũ (Trần Quảng Nam), Niệm khúc cuối (Ngô Thụy Miên) cùng nhiều tình khúc nhạc Pháp lời Việt.


    (Trích sách Dòng đời, Phương Nam phát hành)
    Hình ảnh
  • music123
    Moderator
    Bài viết: 66024
    Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 10 15, 2020 7:45 am

    Re: Hồi ký Elvis Phương (p2): Bóng hồng ...

    by music123 » Thứ 6 Tháng 9 01, 2023 4:24 pm

    Hồi ký Elvis Phương (phần 2): Bóng hồng khiến ngựa hoang dừng chân

    Thứ sáu, 1/9/2023


    Lệ Hoa - bạn đời của Elvis Phương - là bóng hồng khiến "ngựa hoang" trong ông dừng chân vì cảm động trước tấm chân tình.

    Danh ca Elvis Phương sinh năm 1945, ra mắt hồi ký Dòng đời sau 62 năm ca hát. Tác phẩm gồm 12 chương, hơn 370 trang, thuật lại con đường theo đuổi ca hát của Elvis Phương, từ lúc còn là "ngựa hoang" đến khi ghi dấu như một trong những giọng ca thành công nhất làng tân nhạc.

    VnExpress đăng một số trích đoạn trong sách, tên các phần trích do tòa soạn đặt.

    Nước mắt một loài hoa và Vì thế anh yêu em

    Hình ảnh

    Lệ Hoa tại Huntington Library năm 1981 do Elvis Phương chụp. Ảnh: Phương Nam



    Người đời có thể kết án tôi là một kẻ lăng nhăng, một người chồng không chung thủy và cả cuộc đời đã dính líu tới rất nhiều phụ nữ trong cũng như ngoài giới nghệ sĩ. Những cuộc phiêu lưu tình ái đó không chỉ mang đến cho tôi giây phút thần tiên mà còn kèm theo biết bao nhiêu dằn vặt, đắng cay, chua xót. "Ôi đàn bà là vần thơ say, khúc nhạc chua cay". Có những người âm thầm rời đi thì không nói làm gì. Nhưng có bao nhiêu người đến và ở lại trong tôi thì từ đó cũng bắt đầu bấy nhiêu sóng ngầm, sóng nhỏ, sóng lớn nổi lên...

    Tôi không bao giờ tự hào về những việc này và cũng không xấu hổ vì nó. Tôi chỉ nói lên sự thật mà có nhiều người vẫn giấu giếm và che đậy mà thôi. Tôi công nhận bản thân mình là một người yếu đuối, một nghệ sĩ bị âm nhạc chi phối từ thuở nhỏ nên bản tính rất yếu mềm, thiếu cứng rắn trong các quyết định. Tôi luôn mong ước được đắm mình trong sự dịu dàng, trìu mến của người đàn bà... Tôi thích nhìn đôi mắt tình lãng mạn, muốn thấy đôi môi cười xinh, thèm nghe những lời nói ngọt ngào, khát khao những vuốt ve êm ái... Chỉ có như vậy tâm hồn tôi mới được thảnh thơi, đầu óc tôi mới được thả trôi trong tiếng nhạc lời ca mà tôi đã đeo đuổi suốt đời.

    Tôi sợ những toan tính, những mưu mô, những gò bó, sợ tất cả những thứ đó sẽ giết chết tâm hồn. Phải chăng tôi là con ngựa hoang chỉ biết rong ruổi trên những núi đồi tình cảm, con ngựa hoang lồng lộn đi tìm nơi trú chân an lành để không còn phải rong ruổi hết ngày này sang tháng nọ? Con ngựa hoang khắc khoải kiếm tìm nơi dừng chân êm đềm mà nó khao khát, nhưng rồi tất cả chỉ là ảo tưởng. Con ngựa hoang buồn bã, chẳng còn tin vào những gì mà nó hằng mong. Nó mệt mỏi, chán chường, chẳng còn thiết tha tìm kiếm điều gì nữa. Tôi đã từng đau khổ, ray rứt như vậy đấy. Tôi đã bị giằng co dữ dội và đôi lúc tưởng chừng như không có cách nào giải quyết cho ổn thỏa. Tôi phải làm thế nào trước những giọt nước mắt của đàn bà?

    Những giọt nước mắt chua cay đã in sâu vào tâm trí, ám ảnh tôi trong thời gian ngắn, thời gian dài. Tôi không đủ sức để diễn tả tình yêu của một người đàn bà, sợ rằng làm vậy sẽ không tránh khỏi chủ quan. Tôi không đổ lỗi cho ai trước sự tan vỡ của hôn nhân vì chỉ có người trong cuộc mới biết rõ những gì đã xảy ra. Chỉ là, khi duyên tình đã cạn thì ta biết làm gì ngoài việc chấp nhận sự an bài đó của Thượng đế.

    Những lời than thở chất chứa tình cảm yêu thương của một trong những bức thư vẫn được tôi trân trọng cất giữ đến tận hôm nay. Tôi mạn phép đưa lên đây để độc giả thấy rằng tôi đã giữ gìn tất cả thư từ như báu vật và quý trọng vô cùng ân tình của những người đàn bà từng ngang qua đời tôi. Lời than thở của người tình đã làm con tim tôi thổn thức và chua xót rất nhiều. Là người có trái tim mềm yếu, làm sao tôi chịu đựng nổi trước sự khổ đau của người thương mình? Là tôi đã gieo đau khổ cho người ta hay đã tự chuốc lấy khổ đau cho chính mình?

    "Anh yêu thương,

    Em không thích có hai chữ ân hận trong đời mình, em tin vào định mệnh và em tin vào chính em. Định mệnh chưa cho em nương tựa, chưa cho em được nép mình trong tay anh, nhưng lòng thương yêu em cho anh là định mệnh trói buộc em vào đời anh.

    Đau đớn một điều là dù thương anh tha thiết, yêu anh ngập lòng, đời sống của anh và em vẫn ngoài nhau, vẫn cách biệt và riêng tư, nhưng dù thế nào đi nữa em vẫn mang trong lòng hình bóng của anh, của những gì thiết tha và thương yêu nhất. Những ân tình anh đã cho em, tim óc em đón nhận và sẽ giữ mãi đến hơi thở cuối đời. Nhớ anh với nỗi nhớ mênh mông như sóng cuộn không lối thoát, đã trở thành vết thương hoen rỉ giết mòn tâm tư em. Từng ngày, từng đêm em nguyện cầu, em mơ ước một sự thay đổi nào đó để anh dìu em qua khỏi vực thẳm đau thương và hun hút thời gian này. Nhưng càng ngày em càng thất vọng, nhiều khi (nhất là lúc này) em đã nghĩ đến cái chết. Cái chết sẽ giải thoát em khỏi những phiền muộn phủ kín hồn em bấy lâu nay, một nỗi vô vọng mà em phải đánh đổi bằng sự sống. Em tin có Trời Phật, có đấng tối cao nhìn xuống, đã cho mình gặp nhau, yêu nhau và cùng nhau đi trọn cuộc đời. Em thành tâm nguyện cầu, mơ ước đơn giản nhưng tình yêu này đã làm vỡ tan lồng ngực em. Tình yêu đã thành vết thương rỉ máu trong tim em, em có cảm tưởng cuộc tình mình quá đẹp cũng quá đỗi mong manh, bởi vì yêu tuyệt đối nên tất có ngày tan vỡ.

    Chúng mình xa nhau nhiều hơn gần nhau. Anh có thấu chăng nỗi đau mà em đã chịu suốt bao năm dài, sống từng ngày, từng giờ hấp hối chờ anh? Anh yêu, yêu anh là đi vào vùng giông bão, đầy rẫy gian nan, đầy rẫy buồn phiền. Bởi yêu anh nên em khổ sở trăm bề, gian nan ngàn chuyện. Không biết rồi đây cuộc đời em, cuộc đời người đàn bà yêu thương anh hết lòng, không tính toán, không mảy may ân hận thì giây phút cuối đời em có được gần anh? Anh ơi, nỗi nhớ anh làm người em như mê đi, nước mắt em giàn giụa hằng đêm. Em thất thểu tâm hồn, đớn đau như người chết khát trong sa mạc. Mắt cứ xốn đau, lòng cứ quặn thắt từng cơn. Anh ơi làm sao cho em thấy mặt anh, được nghe hai tiếng "Bố" và "cưng" thương yêu ngày nào?

    Em cầu nguyện cho sự thương yêu này còn mãi - cũng chính là sự sống của em vẫn còn. Em khắc khoải từng phút từng giây như người hấp hối. Chúa Ơi! Phật ơi! Em gọi hết Chúa đến Phật... Em cầu xin ơn trên dìu em qua khỏi cơn đau này. Anh yêu! Anh có biết bao nhiêu năm yêu anh là bấy nhiêu năm em chứa chan nước mắt, nhớ thương khôn nguôi, cay đắng mọi bề. Ngày qua ngày một mình cô đơn lạc lõng, thân xác mỏi mòn, em đã bó gối ngồi suốt đêm thâu để nhớ anh. Em mơ được ôm anh vào lòng, mơ có nhau mỗi ngày, mỗi đêm, mơ đời đời chung thủy yêu anh, mơ đời đời chúng mình có nhau...


    Anh ơi, anh có biết trong tình yêu em dành cho anh, ngoài tình cảm tha thiết như vợ chồng, em còn xem anh như một người Cha, một người Anh. Bản tính em cứng cỏi, ngang bướng nhưng từ ngày yêu anh, em nhất nhất nghe lời anh dặn dò. Điều lớn, điều nhỏ em đều cố gắng làm vui lòng anh. Căn phòng em nằm đây lịm người bao nhiêu lần rồi, em chẳng muốn đi đâu, em lủi thủi, em đau riêng mình em, em khóc một mình. Nỗi nhớ làm em điên cuồng, tê tái ngập lòng, thêm một ngày thêm một nỗi sầu. Đời em làm sao vui được khi không có anh. Nhiều khi thấy mình vất vả quá, khổ đau quá, em lo lắng cho mình, em muốn tìm một nơi nương tựa nhưng nghĩ đến để rồi chua xót nhận ra rằng làm sao được khi em đã yêu anh đến thế này. Số phận em sẽ mãi như thế này chăng? Từ ngày gặp anh và yêu anh, anh yêu thương, anh có biết là tình yêu anh đã cảm hóa em, em không còn là người đàn bà của thoát ly, của phá vỡ, của những sự thay đổi mới.

    Đời em bây giờ có phải giống như cánh bèo, nước đẩy tới đâu bèo trôi tới đó, lênh đênh xa dạt không chủ định chăng? Đầu óc em lại đầy những hình bóng anh, những kỷ niệm của mỗi lần ta có nhau, chuyện lớn, chuyện nhỏ, hạnh phúc rồi đau thương, những đêm không ngủ, những lần khóc mềm người. Ngày qua ngày tình yêu vẫn còn đây, vẫn ấp ủ tràn đầy...

    Nhưng anh yêu... Em đã thề với lòng là dù đời em có gian nan cách mấy, dù cơn đau và nỗi nhớ anh có hành hạ em cách mấy thì em vẫn xin thề có trời, có đất là em sẽ cố chịu mọi đắng cay để một ngày nào đó, một ngày mà em không biết, có thể năm năm, mười năm hay hai mươi năm sau em sẽ có anh. Cuộc đời em bây giờ là của anh, dù anh không nhận. Em đã yêu anh từ tâm hồn đến thể xác, yêu thương anh không sót một ly, không chừa một chỗ. Anh yêu! Em còn thở, còn sống là còn yêu anh.

    Em tin rằng anh cũng yêu em như thế, nhưng hoàn cảnh trớ trêu mình không đến được với nhau thì dù mai đây đời em có nổi trôi, có gian truân, em vẫn là của anh mãi mãi. Yêu đậm sâu như thế mà lẽ nào phải mất nhau sao? Có thể sau này và rất lâu về sau, anh có một giây phút chợt nghĩ đến em và tự hỏi: Em đang ở đâu? Em đang làm gì? Và tại ai?... Và em lúc đó có còn là em nữa không, bây giờ thì hạnh phúc như khói sương! Em và anh là hai cuộc đời, hai con đường, hai chân trời, hai số kiếp... Không có gì thay đổi được sao? Ý nghĩ và ước mơ được có anh, có phải là ý nghĩ điên cuồng không anh? Đánh đổi tình yêu bằng giá nào đây? Và mua hạnh phúc bằng giá nào đây? Phải chăng mua bằng nước mắt, bằng đớn đau, bằng sự chờ đợi mỏi mòn...".

    Hình ảnh

    Lệ Hoa lúc 24 tuổi. Ảnh: Phương Nam

    Những giọt nước mắt đắng cay của một người phụ nữ yêu thương mình da diết đã khiến lòng tôi chua xót, nhưng tôi cũng không dám phủ nhận chính những giọt nước mắt đó đã tưới mát tâm hồn tôi, đã nuôi tôi sống để đôi lúc cảm thấy đời sống như đáng sống hơn.

    Tháng ngày trôi qua cùng bao sóng gió, giờ đây ngựa hoang thật sự, thật sự muốn dừng chân vì đã cảm nhận được ở người bạn đời hiện tại những điều mình khát khao bấy lâu. Đã đến lúc ngựa hoang đi đến quyết định cuối cùng cho cuộc đời mình.

    Elvis Phương tên thật là Phạm Ngọc Phương, sinh tại Bình Dương. Nghệ danh của ông bắt nguồn từ Elvis Presley - huyền thoại rock & roll người Mỹ ông ngưỡng mộ.

    Ông được biết đến với chất giọng khỏe, cao, hát được nhiều thể loại như pop, rock và nhạc trữ tình. Ông từng là thành viên của Phượng Hoàng - ban nhạc rock đầu tiên của Sài Gòn trước năm 1975. Cùng Nguyễn Trung Cang, Lê Hựu Hà, ông thuộc thế hệ ca sĩ khuấy động nhạc trẻ thời kỳ ấy. Các ca khúc được yêu mến của ông là Vết thù trên lưng ngựa hoang, Áo anh sứt chỉ đường tà (Phạm Duy), 10 năm tình cũ (Trần Quảng Nam), Niệm khúc cuối (Ngô Thụy Miên) cùng nhiều tình khúc nhạc Pháp lời Việt.
    Hình ảnh
  • music123
    Moderator
    Bài viết: 66024
    Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 10 15, 2020 7:45 am

    Re: Hồi ký Elvis Phương (p3): Mối tình sét đánh

    by music123 » Chủ nhật Tháng 9 03, 2023 7:14 am

    Hồi ký Elvis Phương (phần cuối): Mối tình sét đánh

    9/3/23

    Lần đầu gặp Lệ Hoa, danh ca Elvis Phương như trúng "tiếng sét ái tình" trước ánh mắt, nụ cười duyên dáng.

    Kể về sự đổi thay trong cuộc đời, về những mối tình của tôi - một Elvis Phương cả đời chỉ biết mê ca hát, mê âm nhạc, bạn bè tôi và khán giả thân quen, những người yêu thương tôi hay hỏi tôi là làm thế nào để anh duy trì việc ca hát và hát mãi mà không chán? Nói chỉ vì đam mê thì cũng chưa đủ, vì còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố khác nữa. Hơn 60 năm lăn lộn trong nghề, ở tuổi này mà tôi vẫn còn đứng vững, vẫn còn gọi là thành công, vẫn còn được mời hát liên tục, nghĩ thì dễ nhưng thực ra không dễ chút nào.

    Với Elvis Phương mà nói, mỗi lần lên sân khấu cầm micro nghĩa là được sống – càng hát thì càng say mê và hát như chưa bao giờ được hát. Trong những giây phút thăng hoa theo lời ca tiếng nhạc, tôi không khỏi bị cuốn hút bởi bóng dáng, nụ cười và cặp mắt mở to trên gương mặt của một người phụ nữ rất đặc biệt, một người mà tôi xem như sự ưu ái của Thượng đế dành cho con ngựa hoang đã mỏi vó câu trên con đường tình ái. Đó chính là người vợ yêu quý nhất đời tôi: Lệ Hoa.

    Hình ảnh

    Elvis Phương thời trẻ bên vợ - Lệ Hoa. Ảnh: Nhân vật cung cấp

    Nhớ lại rất nhiều năm về trước lúc tôi chưa gặp vợ, tôi đã làm việc, đã sống một cuộc đời hay chán nản, không vui vẻ gì và nhiều trăn trở. Tôi sống cho qua ngày, loay hoay tìm kiếm những nguồn vui, để có động lực sống. Rồi định mệnh đưa đẩy, ngày đó đã đến, tôi được yêu, được vui, được rung động để rồi quyết tâm, không chần chừ hay băn khoăn nao núng, ngựa hoang đi đến quyết định làm thay đổi cuộc đời mình.

    Động lực sống và cần phải sống vui là giải pháp duy nhất để duy trì công việc mà mình yêu thích. Tôi đã chọn người đi với mình mọi lúc, mọi nơi, quyết chí không buông tay, không rời nhau nửa bước. Vợ tôi chính là người đã giúp tôi bước ra khỏi cuộc đời tẻ nhạt trước kia và tạo ra cảm hứng mỗi ngày cho công việc của tôi được thăng hoa, để có thể tiếp tục hát cho khán giả nghe đến tận bây giờ.



    Hình ảnh

    Ảnh cưới của ca sĩ Elvis Phương và Lệ Hoa. Ảnh: Nhân vật cung cấp

    Có thể nhiều người sẽ cau mày: "Ông này nói quá, lại nịnh vợ nữa rồi". Nhưng bạn ơi, bí ẩn của đời tôi là đây, động lực để tôi sống, tôi hát không nhàm chán là đây. Bạn có đọc hết những tâm tình của tôi trải dài trên từng trang giấy này thì mới thấy được Elvis Phương đầy đủ và chân thật hơn.

    Vì chỉ cần không thật lòng thì những gì mình viết ra sẽ không còn giá trị. Quan tâm đến người đi bên cạnh cuộc đời mình với tôi rất quan trọng, vì đó là món quà lớn nhất mà Elvis Phương có được trong đời mình. Elvis Phương sẽ không có được thành công như ngày hôm nay nếu không có vợ bên cạnh, hiểu biết và chăm lo tất cả để chồng mình vui, hát và được thăng hoa khi phục vụ khán thính giả.

    Tôi còn nhớ như in ngày tôi bị cú sét ái tình xảy ra cách đây hơn 40 năm, con tim tôi đã rung động trước một người con gái xa lạ lần đầu tiên gặp mặt. Anh Vũ Hải Thuận, bạn thân lâu năm của tôi, chính là người đã giới thiệu cho tôi gặp được Lệ Hoa.

    Khi nhìn vào ánh mắt, nụ cười và cái miệng duyên dáng nói chuyện huyên thuyên, tôi đã yêu Hoa ngay từ phút giây đầu tiên ấy. Là định mệnh, love at first sight, coup de foudre, là tiếng sét ái tình. Hay còn thêm gì nữa? Mới đó mà đã 42 năm chúng tôi có nhau. Hoa là một người phụ nữ trẻ trung, cười nói hồn nhiên, vô tư rồi khi gặp, yêu và lấy một ca sĩ như Elvis Phương, tôi đã lo nghĩ cuộc đời nàng sẽ tràn ngập những lo âu, chờ đợi, không biết đời mình sẽ đi về đâu. Nhưng rốt cuộc, vợ tôi vẫn vững chãi, không hề lung lay, đổ ngã. Tôi rất phục vợ ở điều này.



    Nhớ những ngày đầu gặp gỡ, tìm hiểu để gắn chặt đời nhau, tôi đã nói với vợ mình: "Cưng quan tâm chăm sóc cho bố thật tốt để bố được hát, để bố vui thì bố sẽ rất thương và biết ơn". Điều đó thật sự đã xảy ra và kéo dài đến tận bây giờ. Nhưng lúc đó vợ tôi đã trả lời vô cùng lém lỉnh rằng: "Theo Hoa thì bố hãy quan tâm đến bản thân và chăm sóc bản thân tốt nhất đi, được như thế là bố đã chăm sóc cho chính mình và cho cả hai đứa mình luôn đó".

    Vì yêu tôi mà chuyện lớn, chuyện nhỏ nàng đều một mình gồng gánh, chịu đựng tất cả, để tôi có thể chuyên tâm vào việc hát ca. Những năm tháng trôi qua chúng tôi đã có nhau, yêu thương và lo cho nhau, đúng hơn là Hoa luôn lo cho tôi. Vợ tôi luôn hiểu và biết chồng mình muốn gì, cần gì, để rồi vừa âm thầm lo liệu vừa thiết tha mong cầu cho khát vọng của chồng mình sớm thành hiện thực.



    Tôi lúc nào cũng nhớ bữa cháo đầu tiên mình được ăn cách đây 42 năm vào cái đêm định mệnh ngày 20/8, mà tôi hay gọi đùa là "cháo lú": Khét, khê và còn chút gạo chưa chín. Quả thật trong đời, tôi chưa bao giờ ăn món cháo nào mà "dở toàn diện" như thế. Nhưng nói chuyện và ăn cháo lú xong thì tôi ngỏ ý muốn ở lại vì vui quá hay vì đã "chịu đèn" cô nàng nấu cháo cũng không rõ. Và tôi được trả lời một cách hồn nhiên là: "Anh được ngủ lại nhưng mời anh ra ngoài hàng hiên mà ngủ". Trời ơi! Danh ca Elvis Phương nổi tiếng là thế mà được mời ra hàng hiên ngủ. Nghĩ lại thôi, tôi đã không nín cười được. Đây là kỷ niệm đáng yêu, đáng nhớ nhất đời tôi. Tính cách tự nhiên, không khoa trương màu mè của Hoa chính là điều hấp dẫn tôi và tôi yêu quý vợ nhất ở điểm này.

    Hình ảnh

    Hồi ký "Dòng đời" của Elvis Phương thuật lại con đường theo đuổi ca hát của ông trong và ngoài nước, những mối quan hệ trong giới văn nghệ sĩ, từ lúc ông còn là "ngựa hoang" đến khi ghi dấu như một trong những giọng ca thành công nhất làng tân nhạc. Trong sách, ông dành một chương nói về cuộc tình với người vợ hiện tại.



    Elvis Phương tên thật là Phạm Ngọc Phương, sinh tại Bình Dương. Nghệ danh của ông bắt nguồn từ Elvis Presley - huyền thoại rock & roll người Mỹ ông ngưỡng mộ.

    Ông được biết đến với chất giọng khỏe, cao, hát được nhiều thể loại như pop, rock và nhạc trữ tình. Ông từng là thành viên của Phượng Hoàng - ban nhạc rock đầu tiên của Sài Gòn trước năm 1975. Cùng Nguyễn Trung Cang, Lê Hựu Hà, ông thuộc thế hệ ca sĩ khuấy động nhạc trẻ thời kỳ ấy. Các ca khúc được yêu mến của ông là Vết thù trên lưng ngựa hoang, Áo anh sứt chỉ đường tà(Phạm Duy), 10 năm tình cũ (Trần Quảng Nam), Niệm khúc cuối (Ngô Thụy Miên) cùng nhiều tình khúc nhạc Pháp lời Việt.

    Danh ca Elvis Phương sinh năm 1945, ra mắt hồi ký Dòng đời sau 62 năm ca hát. Tác phẩm gồm 12 chương, hơn 370 trang. VnExpress đăng một số trích đoạn trong sách, tên các phần trích do tòa soạn đặt.



    (Trích sách Dòng đời, Phương Nam phát hành)
    Hình ảnh
Đăng trả lời 4 bài viết Bạn đang xem trang 1 / 1 trang

Ai đang trực tuyến?

Người dùng duyệt diễn đàn này: music123 và 79 khách