07-03-2026
Nhìn ra thực tế xung quanh, không khó để bắt gặp những trường hợp tương tự như vậy.
Những ngày gần đây, một bài chia sẻ trên mạng xã hội khiến nhiều hội nhóm "dậy sóng". Câu chuyện của T (32 tuổi) - đã có 13 năm đi xuất khẩu lao động tại Nhật Bản, đang chuẩn bị cưới vợ và về nước, nhưng bỗng chốc rơi vào tình cảnh gần như trắng tay.
13 năm đi làm nơi xứ người, tích góp gửi tiền nhờ bố mẹ mua vàng... vẫn tay trắng khi về nước

13 năm đi Nhật gửi tiền về đều đặn, gần cưới tôi mới biết mình trắng tay
Hơn một thập kỷ làm việc tại Nhật Bản, tôi đều đặn gửi về 200-300 triệu đồng mỗi năm để phụ giúp gia đình, nhưng trước ngày cưới mới hay tài sản đã không còn.
Tôi năm nay 32 tuổi, sang Nhật từ khi 19. Hơn mười năm sống nơi đất khách, tôi làm đủ việc, tăng ca triền miên, có những giai đoạn gần như không có ngày nghỉ để cố gắng kiếm tiền gửi về cho bố mẹ đỡ vất vả.
Mỗi năm tôi gửi về khoảng 200-300 triệu đồng. Tôi chưa bao giờ giữ sổ sách hay hỏi kỹ tiền được dùng vào việc gì, chỉ nghe bố mẹ bảo để lo ăn uống, thuốc thang, sửa chữa nhà cửa. Tôi tin và thấy yên tâm.
Anh trai tôi ở nhà, lập gia đình sớm, sống cùng bố mẹ. Tôi biết anh vất vả chăm sóc bố mẹ nên càng cố gắng gửi tiền nhiều hơn, nghĩ rằng mỗi người góp một cách: anh góp công, tôi góp của.

Vài năm trước, nhà cũ được xây lại thành nhà 4 tầng trên mảnh đất ông bà để lại. Tôi ở Nhật, chỉ xem hình qua điện thoại. Bố mẹ nói xây để cả gia đình ở cho khang trang, tôi nghe mà mừng.
Gần đây, tôi chuẩn bị về nước cưới vợ. Nghĩ mình cũng đã ngoài 30 tuổi, cần chút vốn liếng làm ăn, tôi nhờ bố mẹ mua giúp ít vàng hoặc giữ lại cho tôi một khoản tiền để lo việc sau cưới.
Lúc đó tôi mới biết số tiền tôi gửi về suốt hơn chục năm qua đã dùng gần hết cho sinh hoạt gia đình và xây nhà. Tiền mặt chỉ còn khoảng 100 triệu đồng. Căn nhà 4 tầng đã sang tên cho vợ chồng anh trai vì anh là người ở lại thờ cúng và chăm sóc bố mẹ.
Tôi nghe mà choáng váng. Hơn mười năm bươn chải, cuối cùng gần như trắng tay. Tôi không trách bố mẹ tiêu tiền cho sinh hoạt, vì đó là trách nhiệm của con cái. Nhưng tôi không ngờ toàn bộ tài sản lớn nhất, căn nhà, lại đứng tên anh trai mà không hề có sự bàn bạc với tôi.
Tôi có nói trong lúc nóng rằng hay là chia đôi căn nhà, coi như phần tôi đã góp. Ngay lập tức, bố mẹ lắc đầu: "Nhà đã sang tên rồi, giờ sao mà chia".
Từ hôm đó, không khí gia đình nặng nề hẳn. Tôi biết anh trai đã ở nhà chăm sóc bố mẹ từng ngày, lo thuốc thang, cơm nước, giỗ chạp. Công sức ấy không thể đong đếm bằng tiền. Nhưng tiền tôi gửi về cũng là mồ hôi nước mắt nơi xứ người, đổi bằng tuổi trẻ và những năm tháng không được ở gần gia đình.
Có những đêm tôi tự hỏi: phải chăng mình sai khi quá tin tưởng và không giữ lại cho bản thân một khoản riêng? Hay tôi sai khi nghĩ rằng gửi tiền về đều đặn đồng nghĩa với việc mình cũng có một phần trong tài sản gia đình?
Tôi không muốn anh em vì chuyện nhà cửa mà rạn nứt, càng không muốn bố mẹ buồn ở tuổi già. Nhưng trước ngưỡng cửa hôn nhân, tôi thật sự hoang mang. Nghĩ đến lại bắt đầu cuộc sống mới với hai bàn tay trắng, tôi cũng thấy chạnh lòng.
Theo mọi người, trong trường hợp của tôi, có nên tiếp tục đề nghị gia đình tính toán lại cho rõ ràng? Hay chấp nhận coi số tiền đã gửi về như tròn chữ hiếu, rồi tự gây dựng từ đầu?
Tôi chỉ mong có một cách giải quyết thấu tình đạt lý, để sau tất cả, tôi vẫn còn gia đình để trở về.
Câu chuyện nhanh chóng thu hút hàng nghìn lượt bình luận. Nhiều người bày tỏ sự xót xa cho T, cho rằng đây là bài học đắt giá về việc quản lý tài chính và sự minh bạch trong gia đình. Không ít ý kiến cũng đặt vấn đề về trách nhiệm của cha mẹ trong việc sử dụng tiền con cái gửi về, đặc biệt khi số tiền ấy được gửi với mục đích rõ ràng là mua vàng tích trữ.
Gửi tiền về nhờ người thân mua nhà, mua đất, nhờ đứng tên hộ... cũng mất trắng
Đây không phải là một câu chuyện quá hiếm gặp. Chỉ cần lướt một vòng trên mạng xã hội, hay nhìn ra thực tế xung quanh, không khó để bắt gặp những trường hợp tương tự như T.
Nhiều người trẻ đi xuất khẩu lao động, gửi gắm cả thanh xuân nơi xứ người, chắt chiu từng đồng rồi chuyển tiền về nhờ người thân giữ giúp, nhờ bố mẹ hoặc anh chị em mua đất, mua nhà đứng tên hộ.
Thế nhưng khi trở về nước với dự định an cư lạc nghiệp, họ mới bàng hoàng nhận ra tài sản của mình trên thực tế lại không hề thuộc về mình. Mọi giấy tờ pháp lý đều đứng tên người khác. Khi phát sinh mâu thuẫn, lời hứa miệng hay sự tin tưởng năm xưa gần như không có giá trị trước pháp luật.


Và rồi, những mối quan hệ từng rất thân thiết bắt đầu rạn nứt. Anh em trong nhà quay sang tranh cãi, bố mẹ - con cái nặng lời với nhau. Không ít trường hợp phải đưa nhau ra tòa, kiện cáo đòi tài sản. Từ tình thân máu mủ ruột rà, mọi chuyện trở thành tranh chấp dân sự lạnh lùng, nơi mọi thứ được phân định bằng giấy tờ và chứng cứ, chứ không phải bằng sự hy sinh hay công sức nhiều năm.
TONG HOP
