Bạn đang xem trang 1 / 1 trang

Ở rể đất Mỹ, tôi bí bách vì sống chung nhà với bố mẹ vợ

Đã gửi: Thứ 2 Tháng 4 06, 2026 3:39 pm
by music123
Ở rể đất Mỹ, tôi bí bách vì sống chung nhà với bố mẹ vợ


4/6/26

Tôi gia cảnh bình thường, lấy vợ có điều kiện, nay áp lực khi bố mẹ vợ gần như ở cùng quanh năm và thường thể hiện sự coi thường.

Tôi sang Mỹ cách đây vài năm theo diện du học, xuất phát từ một gia đình bình thường ở Việt Nam, mẹ làm thợ may, bố làm bảo vệ. Để có tiền cho tôi đi, bố mẹ đã tiết kiệm nhiều năm và bán mảnh đất ông bà để lại. Khi đó, tôi chỉ nghĩ cố gắng học hành, sau này có thể đỡ đần lại cho gia đình.

Trong thời gian ở Mỹ, tôi quen và kết hôn với vợ hiện tại. Gia đình cô ấy có điều kiện, gần như mọi thứ từ đám cưới đến thủ tục giấy tờ để tôi ở lại Mỹ đều do bố mẹ vợ lo liệu. Sau khi kết hôn, tôi được hỗ trợ làm các giấy tờ cư trú và hiện vẫn chưa có thẻ xanh chính thức.

Hiện tại, tôi chưa có công việc ổn định. Gần đây, tôi bắt đầu thử làm video về môi giới bất động sản, hy vọng có thể xây dựng hướng đi riêng. Vợ tôi làm trong một công ty kiểm toán, công việc bận rộn và thu nhập ổn định, kiếm tiền chính trong gia đình.

Hình ảnh

Ảmh minh hoại

Vấn đề khiến tôi áp lực nhất không phải là kinh tế, mà là sống chung với bố mẹ vợ. Hai người thay phiên nhau sang Mỹ, mỗi lần ở khoảng 6 tháng rồi về. Gần như quanh năm lúc nào trong nhà cũng có bố hoặc mẹ vợ.

Ngay từ đầu, tôi đã cảm nhận được sự khác biệt về gia thế. Những lời nói, cách cư xử của bố mẹ vợ nhiều khi khiến tôi cảm thấy mình không được tôn trọng. Có lúc họ so sánh, ám chỉ việc tôi chưa có sự nghiệp rõ ràng, hoặc nhắc rằng "tất cả những gì tôi có hiện tại đều nhờ gia đình họ".

Sống chung trong một không gian chật chội, sự hiện diện liên tục của bố mẹ vợ khiến tôi luôn có cảm giác bị quan sát. Tôi khó coi đây là nhà của mình. Những việc nhỏ trong sinh hoạt cũng dễ bị góp ý, thậm chí can thiệp.

Vợ tôi hiểu nhưng ở giữa nên thường chọn cách im lặng hoặc khuyên tôi "cố gắng chịu một thời gian". Cô ấy cũng áp lực công việc nên không muốn gia đình thêm căng thẳng.

Tôi biết mình đang ở vị thế phụ thuộc, từ tài chính đến giấy tờ. Nhưng nếu tiếp tục như vậy, tôi sợ bản thân sẽ ngày càng mất tự tin và không còn cảm thấy có giá trị trong chính cuộc hôn nhân này. Vợ chồng tôi hiện chưa có con. Tôi nên tiếp tục chịu đựng để giữ ổn định, hay cần nói rõ quan điểm và tìm cách tách ra sống riêng? Xin độc giả cho tôi lời khuyên.

John Bui