Bạn đang xem trang 1 / 2 trang

One Moment In Time (Khoảnh Khắc Trong Đời)

Đã gửi: Chủ nhật Tháng 11 01, 2020 1:10 am
by luna
November




Hình ảnh




“In November, the trees are standing all sticks and bones.
Without their leaves, how lovely they are, spreading their arms like dancers.
They know it is time to be still.”

- Cynthia Rylant, In November




Eldar Mansurow - Goodbye October! Welcome November







Max Richter - November



Re: Relaxing Music 🎵

Đã gửi: Thứ 5 Tháng 11 19, 2020 3:43 pm
by luna
On Écrit Sur Les Murs




Hình ảnh




On écrit sur les murs le nom de ceux qu'on aime
Des messages pour les jours à venir
On écrit sur les murs à l 'encre de nos veines
On dessine tout ce que l'on voudrait dire


Partout autour de nous,
Y'a des signes d'espoir dans les regards
Donnons leurs écrits car dans la nuit
Tout s'efface même leur trace


On écrit sur les murs le nom de ceux qu'on aime
Des messages pour les jours à venir
On écrit sur les murs à l 'encre de nos veines
On dessine tout ce que l'on voudrait dire


On écrit sur les murs la force de nos rêves
Nos espoirs en forme de graffiti
On écrit sur les murs pour que l'amour se lève
Un beau jour sur le monde endormi





Kids United - On Écrit Sur Les Murs (Vietsub + Lyrics)







Demis Roussos - On Écrit Sur Les Murs







Era - “Flowers Of The Sea” (Denean)



Re: ☕ Trên Tường, Catinat Café Sáng🎵

Đã gửi: Thứ 2 Tháng 11 30, 2020 3:00 pm
by luna
Message From The Morning Man: Coffee On The Wall




"If you can't feed a hundred people, then feed just one."

- Mother Teresa





Hình ảnh




The city of Venice is on my bucket list. It’s one of the places I really want to visit. Just the concept of an entire city on the water is infinitely exciting to me. Any time friends of mine return from there, they bring such wonderful stories about the architecture, the art, the people…

Today, I’ll tell you the story that really made me fall head over heels in love with that magical city.

Just round the corner from St Mark’s Basilica is a small café called Molto. After touring the Basilica, my coffee-addicted friend Jamie, who was on holiday with her sister, stopped at this café for some Italian Espresso.

While they were sipping their drinks, a man in a business suit came up to the counter and made a strange order.

“Two black coffees, please. One for the wall,” he said.

The sisters looked at each other quizzically, but the waiter nodded and made the man his order. He handed one black coffee to the well-dressed customer, and wrote “Café Nero” (which is Black coffee in Italian) on a piece of paper and stuck it on the wall.

A few minutes later, two laborers in dirty clothes came in and ordered “Three cappuccinos please, one for the wall.”

Again, the waiter made their orders and stuck a paper with “Cappuccino” written across it onto the wall.

At this point, the sisters were bursting with curiosity, but they didn’t have enough faith in the quality of their Italian to ask the waiter what the coffee-on-the-wall thing was all about.

But suddenly, something happened that made the whole thing crystal clear.

A man walked into the café. His clothes were tattered, his skin was streaked with dirt, and his body odor preceded him by a good five feet. It was clear this was a homeless person living on the streets of Venice.

He walked up to the counter and asked in a slow, measured speech that even the sisters could understand, “May I have one coffee from the wall please?”

The waiter made the man a nice, piping hot cup of coffee and handed it to him with a smile. The man sat down in the corner of the shop and calmly sipped his blessing-in-a-cup, savoring what might perhaps be his only moment of dignity for that day, thanks to the kindness of someone he will never meet.

The sisters stared at him for a few seconds and then, without a word, got up together, and ordered four cups of coffee for the wall.

My friends, aren’t we blessed? To have enough and a little change on top?

But what is the point of blessings anyway? Why has God chosen us to receive this relatively good fortune? Is it because we deserve it? Is it because we made some deal with God and he owes us, so he’s paying us back in good luck?

Or perhaps there’s another reason why we’re so blessed. Perhaps blessings are meant to multiply. After all, what good is a blessing if only one person enjoys it? What good is a song if only one person hears it? What good is a painting if only one person sees it?

Perhaps your blessing is not only the good things you have received but also, the responsibility to bless others with those good things.

Today, I would like to challenge us all to find new ways of sharing our good wealth, our skills, our talents, our time, our beauty, our love, with as many other people as possible. God didn’t give us this light to hide it under a basket, so hold it high and let it shine, that others too might see.

My name is Kojo Yankson, and my order will always be two please – one for the wall.


https://www.myjoyonline.com/opinion/mes ... -the-wall/





Ly Cà-Phê Trên Tường




Hãy suy ngẫm những điều người đàn ông này mong muốn. Anh bước vào quán cà phê mà không phải hạ thấp lòng tự trọng. Anh không cần xin một ly cà phê miễn phí, không cần hỏi hay biết về người đang cho anh ly cà phê này. Anh chỉ nhìn vào bức tường, gọi thức uống, thưởng thức ly cà phê của mình và rời khỏi quán.




Hình ảnh




Tôi ngồi cùng người bạn trong một quán cà phê nổi tiếng tại một thị trấn lân cận của Venice, Ý, thành phố của ánh sáng và nước. Khi chúng tôi thưởng thức cà phê, một người đàn ông bước vào và ngồi xuống chiếc bàn trống bên cạnh chúng tôi.

Anh gọi người phục vụ và nói:

– Hai ly cà phê, một ly trên bức tường kia.

Chúng tôi khá quan tâm khi nghe gọi thức uống như thế và quan sát thấy người đàn ông được phục vụ một ly cà phê nhưng trả tiền cho hai ly. Khi anh đi khỏi, người phục vụ dán một mảnh giấy lên tường, trên mảnh giấy ấy có ghi hàng chữ “Một ly cà phê”.

Trong lúc chúng tôi còn ngồi đó, hai người đàn ông khác vào quán và gọi ba ly cà phê, hai ly trên bàn và một ly trên tường. Họ uống hai ly cà phê nhưng trả tiền cho ba ly và rời đi. Lần này cũng vậy, người phục vụ làm tương tự, anh dán một mảnh giấy lên tường, trên mảnh giấy ấy có ghi hàng chữ “Một ly cà phê”.

Có điều gì đó làm chúng tôi thấy lạ và khó hiểu. Chúng tôi uống hết cà phê, trả tiền rồi rời đi. Vài ngày sau, chúng tôi có dịp quay lại quán cà phê này. Trong lúc chúng tôi đang thưởng thức cà phê, một người đàn ông ăn mặc tồi tàn bước vào. Khi anh ngồi xuống ghế, anh nhìn lên tường và nói:

– Một ly cà phê trên tường.

Người phục vụ mang cà phê đến cho anh với sự tôn trọng như thường lệ. Người đàn ông uống cà phê và đi khỏi mà không trả tiền. Chúng tôi ngạc nhiên chứng kiến tất cả sự việc, lúc người phục vụ tháo một mảnh giấy trên tường và bỏ nó vào thùng rác.





Hình ảnh




Giờ thì chúng tôi không còn ngạc nhiên nữa – sự việc đã rất rõ ràng. Sự tôn trọng tuyệt vời dành cho người nghèo được thể hiện bởi các cư dân ở thị trấn này đã làm đôi mắt chúng tôi đẫm lệ.

Hãy suy ngẫm những điều người đàn ông này mong muốn. Anh bước vào quán cà phê mà không phải hạ thấp lòng tự trọng. Anh không cần xin một ly cà phê miễn phí, không cần hỏi hay biết về người đang cho anh ly cà phê này. Anh chỉ nhìn vào bức tường, gọi thức uống, thưởng thức ly cà phê của mình và rời khỏi quán.

Một ý nghĩ thật sự đẹp. Có lẽ đây là bức tường đẹp nhất mà bạn từng nhìn thấy.


https://cubes-asia.com/vn/blog/ly-ca-ph ... em926.html





Phú Quang - Catinat Café Sáng (Thơ : PN Thường Đoan)







Lệ Thu Nguyễn - Catinat Café Sáng (Phú Quang )







Blonker - Sidewalk Cafe



Red Rose ☕ , Blue Cafe 🎵

Đã gửi: Thứ 6 Tháng 12 25, 2020 6:32 pm
by luna
Red Rose ☕, Blue Cafe




Hình ảnh




They come from the farms and the factories too
And they all soon forget who they are.
The cares of today are soon washed away
As they sit at a stool by the bar.
The girl with green eyes in the Rolling Stones shirt
Doesn't look like she works on the land.
The man at the end, he's a very good friend
Of a man who sells cars second hand.

Down at the Red Rose Cafe in the Harbor
Thereby the port just outside Amsterdam.
Everyone shares in the songs and the laughter.
Everyone there is so happy to be there.

The salesmen relax with a few pints of beer
As they try not to speak about trade.
The poet won't write any verses tonight.
He may sing a sweet serenade.
So pull up a chair and forget about life.
It's a good thing to do now and then
And if you like it here I have an idea
Tomorrow let's all meet again.





Hình ảnh




Le Café Des Trois Colombes


Nancy en hiver, une neige mouillée
Une fille entre dans un café
Moi, je bois mon verre, elle s'installe à côté
Je ne sais pas comment l'aborder

La pluie, le beau temps, ça n'a rien de génial
Mais c'est bien pour forçer son étoile
Puis vient le moment où l'on parle de soi
Et la neige a fondu sous nos pas

On s'est connus au café des trois colombes
Au rendez-vous des amours sans abri
On était bien, on se sentait seuls au monde
On n'avait rien, mais on avait toute la vie

Nancy au printemps, ça ressemble au Midi
Elle m'aime et je l'aime aussi
On marche en parlant, on refait la philo
Je la prends mille fois en photo

Les petits bistrots tout autour de la place
Au soleil ont sorti leurs terrasses
Mais il y avait trop de lumière et de bruit
On attendait qu'arrive la nuit

On se voyait au café des trois colombes
Au rendez-vous des amours sans abri
On était bien, on se sentait seuls au monde
On n'avait rien, mais on avait toute la vie

Nancy, c'est très loin, c'est au bout de la terre
Ça s'éloigne à chaque anniversaire
Mais j'en suis certain, mes chagrins s'en souviennent
Le bonheur passait par la Lorraine

Il s'en est allé suivre d'autres chemins
Qui ne croisent pas souvent les miens
Je t'ai oubliée, mais c'est plus fort que moi
Il m'arrive de penser à toi

On se voyait au café des trois colombes
Au rendez-vous des amours sans abri
On était bien, on se sentait seuls au monde
On n'avait rien, mais on avait toute la vie





Demis Roussos - Red Rose Cafe







Joe Dassin -- Le Café Des Trois Colombes







Chris Rea - Blue Cafe







LoLa & Hauser - Love Story (Francis Lai)