Đăng trả lời 206 bài viết
DON HỒ : Bún Riêu
  • music123
    Moderator
    Bài viết: 9982
    Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 10 15, 2020 7:45 am

    DON HỒ: BÓNG ĐÈ (Truyện thật không nên đọc lúc 0 Giờ)

    by music123 » Thứ 4 Tháng 1 20, 2021 9:22 pm

    BÓNG ĐÈ

    (Truyện thật không nên đọc lúc 0 Giờ)

    Thái Lan là một xứ của rất nhiều loại ma, từ ma xó lấp ló trốn trong xó xỉnh trong nhà cho tới loài ma hàng đêm là là bay trên bầu trời. Đủ loại ma xấu- ma đẹp, ma hiền - ma dữ, ma nam - ma nữ, ma lão ông- ma nhi đồng…

    Thời thơ ấu có một thời gian mấy năm gia đình tôi sống bên xứ Thái. Cái quãng thời gian mà ngày nào cũng được nghe ai đó kể lại, hay xem một vài phim ma trên TV. Ngay cả phim hoạt hoạ cho con nít cũng có phim ma.

    Có lẽ bởi thế mà khi ấy tôi … sợ ma lắm! Sợ đến nỗi ban đêm đi ngủ thường xuyên bị đái dầm vì không dám nhỏm dậy tự đi ra toilet mà tè, thành thử cứ thế mà tự nhiên ... "dấm đài"!.

    Cũng may cái tật sợ ma này nó cũng từ phai dần đi, tỉ lệ nghịch với sự tăng số của tuổi tác. Và dĩ nhiên các trận đái dầm cũng thưa dần rồi biến mất

    Tuy nhiên tôi vẫn tin rằng … có ma.

    Và giờ câu chuyện của tôi xin được bắt đầu nhé:

    Cách đây khoảng mươi - 15 năm có được quen với mấy người bạn mới tính tình rất cởi mở và dễ thương.

    Một hôm đẹp trời nọ, một trong những người bạn này rủ chúng tôi ghé nhà ở downtown thành phố Los Angeles chơi.
    Thật ra, cũng chẳng phải nhà của người bạn ấy mà là nhà của cô bạn gái có người con trai nhỏ bị tật, của anh chàng ta. (Chưa bao giờ tôi gặp cô gái này. Lý do tôi biết về cậu con trai bị tật là vì trong nhà có một chiếc xe lăn xếp lại bỏ ở một góc phòng.) Cô bạn gái này tháng đó hình như mang con đi qua tiểu bang khác làm chuyện gì đó nên căn nhà được bỏ trống (người bạn không nói nên tôi cũng chẳng hỏi thêm).

    Mà đây cũng chẳng phải là căn nhà đúng nghĩa, mà là một building cũ thật bự toạ lạc trong khu công nghiệp, được tính toán & ngăn ra thành những căn phòng thật rộng cùng dài, không có những bức tường chắn để phân, ra thành từng phòng mà là thông tuột luôn.

    Nguyên cái building lớn này ngăn ra thành những phòng như thế để cho mướn.

    Người mướn vể sau đó có thể làm gì đó để ngăn phòng ra, hoặc cứ để ... toang hoác thế mà sống theo ý thích. Bên Mỹ này người ta gọi những căn phòng kiểu này là những cái "loft".
    Những căn building kiểu như thế này thông thường nằm sát cạnh với nhau ngay trong những khu công nghiệp của thành phố Los Angelesp, xa hẳn với khu dân cư bình thường.

    Phần lớn xưa kia nó là những nhà máy hoặc là những cao ốc văn phòng, hoặc ngay cả nhà thương...

    Sau này vì lý do gì đó mà bỏ trống đi, được những nhà đầu tư mua lại, về sửa chữa bên trong đôi chút. Bên ngoài cũng được chăm sóc trồng cây cỏ, đục thêm dăm cái hồ bơi xanh ngắt nước, gắn đèn chiếu cho nước óng ánh ở chính giữa cho ra vẻ đẹp đẽ tí vì khung cảnh càng đẹp thì giá cho mướn được tăng càng mắc hơn.

    Những người có gia đình, con cái thì không thích ở những nơi như thế này vì nó chẳng ra cái nhà mà cũng chẳng giống cái apartment.

    Xe tôi 3 người lái lên trong một buổi chiều hầm hập nóng, nặng trĩu những đám mây xám xịt trên bầu trời.
    Vượt qua những đường xa lộ xe kẹt cứng, những con phố đông nghẹt người, cuối cùng chúng tôi tẽ vào một khu building cũ kỹ nằm thật lặng yên, thật biệt lập ngay bên trong vòng đai náo nhiệt của thành phố.

    Và như đã hẹn sẵn anh bạn đã mời tới đứng ngay cửa tươi cười đón chào.
    Lần đầu tiên được đi vào một khu như thế này cảm giác lạ lẫm lắm vì khác hẳn với môi trường sống hàng ngày của những người bình thường.
    Căn loft của người bạn đã rộng sẵn rồi, lại thêm đồ đạc lại ít oi nên nhìn càng thấy rộng hơn.

    Nguyên căn phòng thênh thang chỉ có một bộ xa-lông trơ trọi giữa phòng và cuối phòng được dựng vách ngăn lại, làm thành một căn phòng ngủ tối tối, phía bên trên lại có một căn gác lửng nho nhỏ với cầu thang đi lên.
    Sàn nhà bằng xi măng xám bóng làm căn loft có phần lạnh lẽo, không có được sự ấm cúng của một căn nhà để cho người ở. Và có lẽ chủ nhà đi vắng một thời gian nên mọi thứ trong nhà bị phủ nhẹ lên bởi một lớp bụi mỏng...

    Bạn tôi lấy chai rượu trắng trong tủ lạnh ra rót mời mỗi người một ly, rồi rủ mọi người ra ngoài hồ bơi ngồi chơi cho mát.
    Mấy ngày trời thiếu ngủ lại thêm cả tiếng đồng hồ lái xe cà nhích cà nhích trong giòng xe kẹt làm tôi hơi mệt mỏi. Vả lại cũng không biết uống rượu trắng nên tôi khước từ rồi hỏi bạn tôi là tôi có thể cho tôi chợp mắt một tí ở đâu đó không?
    Bạn cười vui vẻ: "Được chứ!", rồi dẫn ngay tôi vào căn phòng ngủ tối tối ở cuối phòng.

    Đèn được mở lên.
    Ngay cả căn phòng ngủ cũng hơi có gì …ảm đạm, có lẽ vì thiếu hơi người ở thường xuyên chăng?
    Cách trang trí phòng ngủ nhẹ nhàng rất ... con gái. Một chiếc áo kimono lớn, thật lộng lẫy đẹp, được căng ra ra & treo trên bức tường đối diên với giường ngủ trông như một người đang dứng dang tay đón chào.
    Bạn hỏi có cần gì thêm không? Tôi cám ơn bảo không, rồi nhờ bạn tắt cái đèn cho khỏi chói mắt trước khi bạn bước lại ra ngoài.

    Nằm một mình trong căn phòng lạ, cái cảm tưởng bụi phủ ở khắp nơi làm hơi khó chịu!
    Trời cuối hè nóng & hơi ẩm thấp, mà trong đây không khí mát lạnh như được mở máy điều hòa. Xa xa vọng từ ngoài vào tiếng cười nói, cụng ly lanh canh vui vẻ của nhóm bạn tạo cho không gian một cảm giác yên bình khiến tôi hơi bắt đầu lim dim cặp mắt...
    Chợt có một tiếng động nhẹ ngay phía cửa phòng ngủ gây sự chú ý.
    Cái tật của tôi như thế đó, khi ngủ thì phải im lặng hoàn toàn. Gần tôi mà có tiếng động dù nhỏ thế nào là nếu chưa kịp ngủ say là tôi sẽ nghe thấy & tỉnh dậy ngay!

    Vừa choàng mở mắt ra, đã thoáng thấy 3 bóng đen đang rón rén đi vào cùng những tiếng khúc khích nho nhỏ...
    Té ra mấy người bạn muốn vào coi thử tôi đã ngủ hay chưa đó mà!
    Nhỏm đầu dậy & nói như năn nỉ:
    -"Ê, làm gì đó? Phá mình hoài nha! Để cho ngủ chút đi mà..."
    Mấy người bạn ha hả cười khi bị bắt quả tang, mỗi người phát vào chân, vào bụng & vai tôi một cái rồi vòng ra sân trở lại.
    Phải trằn trọc mãi khoảng 15 phút sau đó rồi tôi mới có thể bắt đầu lim dim được trở lại, thì lại một lần nữa một tiếng động rất nhẹ, rất nhẹ, lại phát từ phía cửa phòng.

    Chán nản với lũ bạn dỡn dai này quá đi mất, lần này nhất quyết chẳng thèm mở mắt ra ngó chúng nó luôn.
    Có được cái cảm tưởng như "tên bạn" đang bước nhẹ vào phòng, và rồi... mọi thứ lại thật im lặng trở lại như cũ!
    Lẩm bẩm trong đầu: "Mấy tên này diễu dở gì đâu! Đã nói là để cho mình ngủ tí cơ mà!!!", tôi khẽ thở dài & lại miễn cưỡng mở mắt ra...
    Hoàng hôn đang đổ xuống bên ngoài kia.
    Trong cái ánh sáng tranh sáng tranh tối lần này phải ráng định thần để nhìn nhưng bắt đầu tối quá, không còn nhận định được mọi thứ nữa rồi, chỉ có cảm giác dường như có một cái ... gì đó là lạ, lạ lắm ngay cuối chân giường mình đang nằm mà không phải là chiếc áo kimono giang tay trên bức tường lúc mới vào đã trông thấy, hay những người bạn của mình, thì phải?!

    Chưa kịp phản ứng, chưa kịp hoảng thì một khoảng đen, thật đen bỗng rơi xuống đè ập lên người làm nghẹt thở.
    Phản xạ tự nhiên lúc ấy là sự vẫy vùng cùng dùng tay đẩy ngược trở lại, nhưng chân tay như bị môt sợi dây thừng vô hình trói chặt vào người, không thể nhúc nhích, cục cựa nối.

    Ai? Ai mà chơi trò gì kỳ cục thế?

    Đầu óc tỉnh táo lắm, vẫn nghĩ là một trong mấy người bạn nhưng miệng thì đã trở nên cứng ngắc,.. chẳng còn nói được.
    Có ráng chồm người lên để ngó mặt xem mình đang bị ai đè thì khuôn mặt ấy là một mảng đen ngòm. Vả lại trời bắt đầu tối quá rồi, nếu có thấy lờ mờ cũng không chắc còn phân biệt được khuôn mặt của ai!

    Ráng hết sức bình sinh, cố la lên thật to nhưng miệng chỉ phát ra được những tiếng ú ớ từ trong cổ họng. Cơ thể có cảm giác như đang rơi thật nhanh cùng lúc với cái bóng đen thật lớn đè lên người, rớt hun hút xuống phía dưới. Ngay lúc ây bỗng sực nhớ là mình đã từng bị qua cái cảm giác này khi trước rồi, ôi thôi đang bị bóng đè đây mà!!

    Vẫn đang trong tình trạng như bị vun vút hút xuống dưới con vực sâu thì thấy như "cái đầu" mà khi nãy tôi đã nhỏm dậy để ráng ngó xem mặt mũi ra sao, bỗng chuyển động rồi dí sát vào mặt. Rồi một tiếng nói như truyền thẳng vào tai, tiếng nói không phải tiếng của loài người sống mà như tiếng vo ve của một loài côn trùng nào đó, hay chính xác hơn tôi nghĩ ngay tới cái vòi của loài ruồi đang phát âm.

    Tiếng nói không gần, không xa, không phải một giọng mà cũng không phải nhiều giọng. Nhưng tiếng nói rõ ràng là của một người đàn ông. Tiếng nói vo ve di chuyển như một con xoáy, phát xuất từ một điểm nhỏ khi tới được vào tai thì nó đã ra con xoáy lớnrồi.

    Cho tới giờ này tôi còn nhớ câu nói chính tai mình đã nghe được lúc ấy, bằng tiếng Việt hẳn hoi nhé:
    - "Ai đã cho mày tới đây? Mày biết là mày không nên tới đây mà..."
    Lúc này thì quả thật bắt đầu hoảng thật sự! Sao mà không hoảng được khi một cái gì đó rất là "bất bình thường" đang xảy ra với mình chứ?

    Lấy hết sức bình sinh để vùng vẫy. Cố hết sức để có thể hét lên cho đám bạn ngoài kia nghe thấy mà chạy vào, nhưng ... vô vọng! Rồi không hiểu sao trong lúc vùng vẫy bất thành, tôi vẫn còn nhanh trí khấn vái trong đầu:
    -"Thưa ông, xin lỗi tôi đã không biết! Tôi tới đây thăm bạn & chỉ xin được chợp mắt trong giây lát mà thôi mà. Xin ông tha cho tôi ra, tôi hứa sẽ đi ngay & không trở lại nữa..."

    Không hề có một câu trả lời!
    Nhưng chỉ một khoảng sau, tôi như được nới bỏ vòng dây trói vô hình ra từ từ.
    Khởi đầu bằng hai cánh tay, bắt đầu nhúc nhích được. Rồi tiếp theo đến bàn tay, trong khi miệng vẫn còn ú ú ớ ớ...
    Và cuối cùng thì cũng ngồi dậy được.

    Bần thần, hốt hoảng, mồ hôi vã ra như tắm, tôi xốc xếch ngả nghiêng vừa bước vừa chạy ra hướng hồ bơi.
    Sau này mấy người bạn kể lại: "Đang ngồi nói chuyện gẫu mà thấy thằng Don bước ra mặt mũi trắng bệch & tái nhợt như vừa mới gặp ma!"

    Lúng búng kể lại những gì vừa xảy ra trong những ánh mắt hồ nghi của mấy người bạn và nhất quyết không trở lại vào trong căn phòng đó nữa, rồi nằng nặc đòi về!
    Người bạn tôi dường như cũng "rét" theo nên không ở lại đó đêm đó mà cũng trở về nhà riêng của mình.
    Thế là buổi lên chơi nhà bạn tan rã!

    Qua hôm sau, khi đã bình tĩnh trở lại, tôi gọi cho người bạn báo rằng đã bỏ quên lại chiếc áo khoác trong căn phòng. Bạn tôi hẹn buổi trưa ghé lấy nhé. Tôi ok ngay và lại lái xe đến.
    Trên đường tới gần, xe đang bon bon chạy, bỗng làm như cán lên một cái gì đó & hất nó văng lên gầm xe kêu cái "Cành!" một tiếng rất lớn.

    Tưởng là nổ bánh xe, vội tấp vô ngay lề để kiểm tra thì hên quá, 4 bánh vẫn căng đầy hơi!
    Vậy thì cái gì văng vậy ta? Khum thấp người xuống ngó vào gầm xe, ngay giữa thân xe, một chiếc mỏ-lét dài hơn găng tay đâm vào gầm xe lút 3/4 cán...

    Không biết gì nhiều về xe cộ, sợ nó đâm vào đúng ngay bình xăng hay bình dầu gì đó, tôi lái vội tới một tiệm sửa xe gần nhất nhờ dùm họ xem xét.
    Những người thợ sửa xe nâng độ xe lên, phải dùng sức ráng lắm mới rút đước cái mỏ-lết đó ra từ dưới lườn xe.
    Họ ngắm nghía nó hỏi một cách rất thắc mắc: không hiểu xe tôi cán qua nó bằng cách nào mà nó lại văng ngược lên & cắm thẳng vào lườn xe như thế?

    - "Làm sao tôi biết được?!" trả lời thế nhưng người gai ốc nổi lên: Đêm qua đã bị "ai đó" đuổi ra, phải chăng đây là một lời cảnh cáo cũng của "ai đó" đã đi theo, phù hộ & báo cho hay là đừng nên trở lại nơi đó nữa? Hay đây lại là một cách hăm dọa lần nữa không chừng?
    Không còn tiếc rẻ cái áo nữa, gọi ngay phone bảo người bạn thôi đừng tới nữa, lúc nào tiện thì lấy áo & cất dùm. Khi nào có dịp gặp lại thì cho xin lại cũng ok....

    Khoảng một tháng sau, cô bạn gái chủ căn nhà thuê đó không trở về nữa mà từ tiểu bang khác nhờ bạn tôi trả nhà. Không kiếm được cớ chối từ việc phụ bạn dọn nhà, tôi tiên quyết ra điều kiện là: "Chỉ giúp khiêng những gì đã bỏ ra ngoài sân thôi chứ tuyệt đối không bước chân vào căn nhà ấy nữa". Coi như là có 2 lời cảnh báo rồi, không nên coi đó như là một cuộc giỡn chơi, có kiêng có lành!

    Khi đang đứng chờ ở ngoài, vài người hàng xóm đi qua, tò mò ngó lom lom vô nhà rồi hỏi thăm.
    Họ hỏi: "Thế những người ở đây có bao giờ ... "thấy" cái gì ... là lạ, "không bình thường" trong nhà không?"

    Giật nẩy người, tôi hỏi ngược lại để biết vì cớ sao họ hỏi như thế?

    Họ bảo: "Căn hộ này đã biết bao người cứ liên tục dọn tới rồi dọn đi! Người nào dọn ra cũng nói có cảm giác …không ổn hoặc thấy những cái gì đó bên trong. Nên lần này người ta cũng tò mò hỏi cho biết lý do dọn đi?"…
    10 năm trôi qua, tôi đã quên bẳng hẳn đi cái chyện của cái loft ngày ấy...

    Một người bạn mới bị mổ phẫu thuật, nằm trong bịnh viện, bận rộn nên mãi 9:30 tối mới lò mò vào thăm được.
    Người bệnh thích có nhiều bạn bè ngồi chơi với mình trong phòng nên giữ mãi tôi ở lại trong phòng bệnh cho đến khi người y tá vào lấy huyết áp cuối ngày lúc 11:30 đêm & cho bạn ấy uống thuốc ngủ & thuốc giảm đau thì chúng tôi mới có cớ cáo lui.
    Trên đường ra xe, em ng
    ười bạn bị bệnh ấy đi cùng & trò chuyện:
    -"Nhà thương này có ma anh ơi!"
    Cười cười giỡn giỡn, tôi bảo:

    -"Ma thì ma chứ đừng cho người bệnh & người nhà khác biết nhé, kẻo thần hồn nát thần tính rồi lây nhau sợ hết cả đám thì chết."

    Cậu em ấy kể có một hôm ngủ lại trong phòng bệnh, sáng sớm tinh sương bỗng người em bị bóng đè rồi như cả chục người, chục giọng nói của đàn bà, đàn ông bu lại ù ù nói vào tai anh ta năn nỉ xin được giúp. Những "giọng nói không như của con người, những giọng nói vo ve như của loài côn trùng dưới âm ty, cứ xoáy tròn rồi oa oa vang lên trong lỗ tai".
    Bỗng dưng lạnh mình sực nhớ lại cũng giọng nói y hệt như thế truyền vào tai tôi dạo nào!

    Đêm ấy để đèn phòng ngủ sáng cả đêm, hễ cứ nhắm mắt lại là lại nghe cái giọng vo ve của năm nào.
    Không biết như vậy là thuở ấy có phải là tôi đã gặp ma?

    Hay là lời kể của người em tên bạn về những "gịong nói trong bệnh viện" kia chỉ là một sự trùng hợp vô tình của những người đang nửa tỉnh, nửa ngủ?

    Chắc chắn sẽ không bao giờ tôi sẽ có được câu trả lời dứt khoát. Nhưng riêng cá nhân tôi vẫn tin rằng lần ấy ... là một lần bóng đè không hề bình thường chút nào đâu...

    Don Hồ
    Thứ ba 19 tháng giêng, 2021

    NGUỒN:
    https://www.facebook.com/photo?fbid=256 ... 0643548996


    Hình ảnh
    Hình ảnh
  • music123
    Moderator
    Bài viết: 9982
    Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 10 15, 2020 7:45 am

    Re: DON HỒ: Con chó của ông vô gia cư

    by music123 » Thứ 5 Tháng 1 21, 2021 11:59 am

    CON CHÓ CỦA ÔNG VÔ GIA CƯ

    1/21/21

    Từ khi khám phá ra gần nhà có một con đường mòn nho nhỏ dành riêng cho người chạy bộ, chiều nào cũng sắp xếp thời gian cả gia đình kéo nhau ra, mục đích để mẹ tập thể thao, thư giãn gân cốt.

    Con đường này cũng ngắn thôi, kéo dài chỉ có 3 đoạn đường. Nhưng thế cũng đã đủ lắm rồi vì sức mẹ chỉ đi được có thế, 85 tuổi rồi còn gì.

    3 em chó cũng thích cái màn này lắm. Cứ mỗi lần thấy anh Don lấy áo ra mặc cho là biết sắp sửa được đi, nhảy cỡn lên mừng. Chứ lúc trước hả, hễ thấy lôi áo lạnh ra là lo kiếm đường mà ... chạy trốn!

    Mới đi cỡ khoảng 2 tháng đổ lại thôi mà đã như thuộc làu làu quãng đường, nhà nào ở 2 bên hông có gì lạ là đã đều nhớ cả rồi.

    Đoạn đường đi bộ này có một đoạn đi ngang một dẫy apartment, đàng sau có để mấy cái thùng rác lớn bự sư. Khám phá ra có 2 ông chiều nào lúc chập choạng tối cũng thấy lấy ghế ra ngồi đàng sau mấy cái thùng rác.

    Đầu tiên cũng để mắt xem chừng coi họ làm gì, vì con đường thì vắng, lỡ họ là những kẻ bất lương thì sao?
    Và vì cũng xa nên thấy bóng họ ngồi đó với chung quanh to nhỏ bọc túi tùm lum nên đoán gìa đoán non họ có thể là những người vô gia cư sống nhờ vào ... mấy cái thùng rác. Chứ người thường nếu có nhà có cửa thì ngày nào cũng ra ngồi cạnh mấy cái thùng rác để làm gì?!

    Và cũng chỉ thắc mắc để đó thôi, chứ mỗi lần đi ngang qua họ cũng vẫn để tâm chú ý hơn để bảo toàn an ninh cho 2 mẹ con phòng khi lỡ có ... điều gì bất thường thì còn tránh kịp.

    "Rồi từ đó vì cách xa, duyên tình thêm nhạt nhoà. Rồi tự đó chốn phong ba, em làm dâu nhà người..."
    Một ngày đẹp trời khi đi ngang gần thùng rác bỗng tưởng mình nghe lầm! Một trong 2 ông đang ư ử hát bài ... "Thành phố Buồn" (Lam Phương), ôi té ra họ là người Việt!

    Không hiểu sao họ lại ra đây? Vì phần lớn những người vô gia cư người Việt có vẻ như thích sống gần những khu phố buôn bán của người Việt nhiều hơn, chứ ở chỗ này thì làm sao có thể ...kiếm ăn qua ngày?

    Và cũng chỉ thắc mắc thế thôi chứ vẫn không chểnh mảng việc vẫn để mắt dò xét họ mỗi lần đi ngang qua, như trước, phòng hờ họ có thể một lúc nào đó ... làm bậy chuyện gì đó!
    Một ngày cả nhà 2 người 3 chó đang thong dong bước, bỗng từ đâu có một con chó nâu chạy ra sủa ầm.

    3 con Mushu, KinoEm & Bambam quay phắt lại.

    Bambam, con nhỏ nhất trong bọn nhưng lại du côn du kề nhất, xù lông lên mà sủa "chửi" lại.
    KinoEm & Mushu ra vẻ "người lớn" hơn thì đứng yên nhưng tai đã dựng lên thẳng đứng, bắt đầu nhe nanh hăm doạ cùng lúc với gầm gừ trong cổ họng.

    Bên Mỹ, một khi cho chó ra đường là chó phải được dắt & có dây cột. Lỡ chó mình mà tấn công hoặc cắn người khác là có cơ hội bị kiện cáo, bị mang ra toà rồi chỉ có đền cho mà chết, mà nhiều khi còn bị tù tội nữa!

    Con chó nâu ấy chẳng biết của ai mà cứ sấn lại 3 con chó nhà mình, cũng chẳng biết là do thân thiện hay muốn tấn công? Nhưng đường nào cũng chẳng ổn vì lỡ 2 bên mà nhào vô cắn nhau thì có thể mình sẽ bị chủ chó kiện cáo như chơi!
    Đang lo kéo thu dây của 3 con lại thì một ông Á Châu tương đối lớn tuổi từ đâu xuất hiện & nạt:
    - "Lucky, no!"

    Và cũng chỉ đứng xa mà nạt khơi khơi trong khi mình đang phải ghìm 3 con chó nhà lại.
    Cuối cùng khó chịu quá, phải quát lên bằng tiếng Anh:
    - "Làm ơn giữ con chó của ông lại dùm!"
    thì ông ta mới chịu ra mà bế con chó nâu lên.

    Yên lành trở lại với đám chó rồi nhưng vẫn lầu bầu rủa người nuôi chó mà thả rong làm phiền tới người khác.
    Thế rồi 5 phút sau đã quên ngay cái chuyện con chó nâu vừa rồi.
    Để rồi hôm sau, khi vừa băng qua chỗ 2 cái thùng rác lớn, lại thấy một cái bóng nâu vụt chạy ra lại sủa ầm. 2 con Mushu, KinoEm lại dừng hẳn lại thủ thế sửa soạn ... tuyên chiến. Bambam lại lồng lên, nhảy dựng lên mà sủa đáp trả y chang cảnh ngày hôm trước.
    Con nâu đang sủa ầm ĩ thì từ trong phía 2 cái thùng rác lại vang lên giọng nạt giống hệt như của ngày hôm qua:
    - "Lucky, no!"

    Rồi thế thôi, chả thấy ai ra bế con Lucky giữ lại cả.
    Con nâu Lucky rồi cũng ngưng sủa, chạy tới hửi hửi Mushu & KinoEm. Bambam cũng ngưng luôn, chỉ còn gầm gừ lấy lệ.
    Té ra người đàn ông Á Châu hôm qua là ông Việt vô gia cư sống vòng vòng cái thùng rác. Lucky là tên & là chó của ông! Hèn chi nó không có được lấy cái vòng dây đeo cổ!!! Tới bố của Lucky còn không có được một chốn ở đàng hoàng thì tiền đâu mà mua dây đeo cổ cho Lucky? Mắc rẻ gì thì cũng là tiền!
    Tự dưng thấy tồi tội cho con nâu Lucky!
    Mà giờ mới nhận ra, con nâu Lucky thực ra là ... tính thân thiện. Giờ nó đang làm quen với 3 con chó bên mình. Tuy nhiên phải kéo 3 đứa đi vì con nâu Lucky sống màn trời chiếu đất với chủ, biết đâu cơ thể có rận, có bịnh, nhảy lây qua 3 đứa nhà mình mệt lắm.

    Hoặc từ cái "thân thiện lắm" rồi bắt ngay qua ào vào cắn nhau cũng chẳng xa lắm đâu. Chó mà!
    Con nâu Lucky lẽo đẽo theo sau một đoạn ngắn rồi quay đầu lại, lúc lắc đuôi chạy về cái thùng rác với chủ.
    Hôm sau...
    Nhà có dư cái vòng dây đeo cổ cùng với sợi dây dắt chó mới tinh, mua chưa xài. Lục ra, bỏ vào cái túi giấy nhỏ dự định sẽ mang qua trao cho bố của con nâu Lucky, để ông ta có thứ xài lúc cần.
    Đi bộ gần tới, cố ý la con Mushu để mà con nâu Lucky nghe thấy mà chạy ra sủa inh lên, thì mãi chẳng thấy bóng dáng cu cậu đâu cả.
    Cố ý mon men bước lại gần cái thùng rác hơn mọi khi mà cũng vẫn chẳng thấy tăm hơi.
    Bỗng đâu nghe thấy tiếng như ai đang rưng rức, ri rỉ khóc. Rồi có giọng đàn ông hơi gắt gỏng nói bằng tiếng Việt:
    - "Khóc gì mà khóc nữa? Nó chết rồi thì thôi, mai mốt kiếm con khác mà nuôi. Mắc mớ gì mà khóc?"
    - "Xe đụng nó tội quá mà, sao tui không khóc cho được chớ? Xe cán qua nó rồi mà nó còn ráng ngước mắt về kiếm tui. Ui Lucky con ơi..."

    Cái túi đựng sợi dây bỗng như nặng chịch xuống. Tự dưng nhớ cái tiếng sủa inh ỏi & nhớ luôn cái kiểu chạy mông lắc qua lắc lại, đuôi vẫy tít lên của con Nâu.
    Khe khẽ bước xa ra khỏi mấy cái thùng rác mà đầu trĩu nặng. 3 con Mushu, KinoEm & Bambam vẫn hồn nhiên tung tăng chạy phía trước.
    Mẹ bảo: "Nhiều khi con nâu Lucky ra đi cũng là phước cho nó. Nó không còn phải cực khổ đi kiếm miếng ăn thừa người ta quăng vào thùng rác nữa!"
    Ừ nhỉ, đúng rồi...
    Kiếp sau nếu có tái sinh, thôi đừng làm chó chi nữa cho khổ nha Nâu. Hãy làm loài chim loài bướm ca hót tung tăng bay nhảy trong rừng trong suối cho đỡ cực thân.
    Và đêm nay cùng mấy đêm kế tiếp chắc hẳn ba của con nâu chắc sẽ cảm thấy hụt hẫng & lẻ loi lắm đây.
    Tội...

    Don Hồ
    Thứ tư 20 tháng giêng, 2021

    NGUỒN:
    https://www.facebook.com/photo/?fbid=25 ... 0643548996
    #donho #donhosinger #vietsinger #vietnamsesinger

    Hình ảnh
    Hình ảnh
  • music123
    Moderator
    Bài viết: 9982
    Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 10 15, 2020 7:45 am

    Re: DON HỒ: Con chó của ông vô gia cư

    by music123 » Thứ 7 Tháng 1 23, 2021 2:05 pm

    CHẤT CHỨA CẢ BẦU TRỜI

    Mua đôi giầy là bởi vì nó vừa lóng lánh lại vừa láng cóng, ngó ngộ ngộ, hay hay.

    Cứ mua đại mà chẳng biết là mình sẽ có thể mang nó được trong dịp nào hoặc có thể sẽ mặc nó được với bộ đồ gì?
    Mùa dịch, quay video cho chương trình Paris By Night Tết Nguyên Đán.

    Có được bay dọc ngang đi đâu để kiếm đồ mặc đâu, thành thử có sẵn gì mặc đó vậy ... Bộ đồ mặc quay cuối cùng không được xôm tụ cho lắm nếu không muốn nói thẳng ra là hơi bị tầm thường. Màu sắc lại cũng hơi buồn buồn, oải oải!

    Sực nhớ tới đôi giầy!

    Biết đâu với sự "lóng lánh" nó sẽ làm tổng thể bộ đồ diễn hay ho hơn chút đỉnh chăng?

    Và quả thật nó đã làm cho bộ đồ mặc quay nhìn trẻ trung, thú vị hẳn ra, ra vẻ sân khấu hẳn ra.

    Ngày quay, buổi trưa đẹp trời ngồi bên ngoài trong lúc đợi tới phiên để được gọi vào lên sân khấu, bất chợt nhận ra đôi giầy không còn lấp lánh nữa, mà trở thành như miếng kiếng phản chiếu cả bầu trời xanh lơ với những cụm mây trắng bay bay...

    Ôi đẹp tuyệt, ngồi ngắm mãi mấy cụm mây bay bay trên đôi giầy mà ngẩn ngơ!

    Lúc vào sân khấu, đôi giầy phản chiếu cả trăm ngọn đèn, đổi màu liên tục. Phơn phớt phản chiếu luôn những cái bóng của mấy người vũ công khi họ nhảy gần kế bên.

    Quay mà bị phân tâm quá vì vừa hát mà mắt cứ lo liếc liếc ngắm đôi giầy coi nó đang ... phản chiếu cái chi chi? Đến nỗi có một lúc người Producer phải la toáng lên là: "Don Hồ sao không lo dòm máy quay mà cứ kiếm cái chi dưới đất vậy ta?" thì lúc đó mới chịu ngưng & chú tâm vào bài.

    Ngày xưa khi mới đi hát, đôi giầy mà có tí màu là coi như vứt xó khỏi dám mang luôn.

    Giờ, sau mấy chục năm, thì đôi giầy phải giống như ngàn vì sao lấp lánh ráp lại thành thì mới chịu.

    Mà chẳng bao giờ tưởng tượng được một ngày mình lại được sở hữu một đôi giầy chứa đựng cả bầu trời cùng mây, vần vũ chuyển động trên đó như trong môt bộ phim khoa học giả tưởng như đôi này.
    Thú vị thật đấy...

    Don Hồ
    Thứ năm 21 tháng giêng 2021
    NGUỒN:
    https://www.facebook.com/photo/?fbid=25 ... 0643548996

    Hình ảnh
    Hình ảnh
  • music123
    Moderator
    Bài viết: 9982
    Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 10 15, 2020 7:45 am

    Re: DON HỒ: Con chó của ông vô gia cư

    by music123 » Thứ 7 Tháng 1 23, 2021 2:07 pm

    BAMBAM

    1/23/21

    Kiếm được tấm hình chụp với Bambam từ 8 năm trước cùng với những dòng tâm sự:

    - 14 tháng 09, 2013:
    BamBam 8 tháng tuổi, cơ thể vẫn còn là con chó con nhỏ xíu xiu dễ thương lắm và vẫn ham ăn như hạm. Ăn nhiều vậy rồi mai mốt lớn tướng, mập ú, sao kìm lại được ta?

    Mà cho ăn ít thì suốt ngày cứ đi liếm chén kêu xồn xột, phát tội nghiệp...
    Thấm thoát mà hiện tại đã là:

    - 22 tháng 01, 2021:

    Mỗi buổi chiều cả nhà chạy bộ tập thể thao, một bà mẹ- một anh con- và 3 chú chó, thường nghe những rì rầm xuýt xoa từ những đứa trẻ đi ngang:

    - "Ôi ngó con chó trắng nhỏ xíu xiu kia, dễ thương chi lạ!"

    Nghe mà nở lỗ mũi.

    Và có nghe được rồi mới biết dưới mắt mọi người, Bambam vẫn là con chó nhỏ chút xíu.

    Lý ra Bambam lại còn nhỏ hơn nữa, nhưng có thời gian Bambam bị hóc xương mém chết, phải mang vào bệnh viện cho chó-mèo. Cô bác sĩ "chê" là Bambam nhỏ quá, cô ta chẳng dám mổ để lấy miếng thịt hóc ra. Cuối cùng đã phải chụp thuốc mê rồi banh miệng Bam ra mà lấy kéo thọc vô, cẩn thận cắt nhỏ rồi lấy nhíp gắp từng miếng một ra.

    Thế là sau đó, khi được về nhà từ bệnh viện, anh Don đã cố tình cho Bam ăn nhiều hơn bình thường để cho Bam có thể lớn xác hơn lên nữa để lỡ mà sau này có chuyện gì khác nữa thì còn chữa chạy được.

    Mà cũng hên một cái, trong 4 đứa Tiggy, KinoEm, Mushu & Bam, Bam là đứa duy nhất biết dừng lại khi bụng đã no rồi, chứ 3 đứa kia thì không!

    Và cũng nhờ biết dừng & ăn không nhiều nên giờ đã 7 tuổi mà eo ót Bam vẫn còn ... ngon lành ghê lắm.

    Và cũng trong đám 3 đứa, anh Don thích bồng Bam nhất vì em nhỏ & nhẹ giống như con chó đồ chơi và đồng thời em cũng rất thích được bồng. Lúc nào trong vòng tay anh Don Bam cũng nằm im rơ, 4 chân chổng cả lên trời, mắt lim dim như phê pháo ghê lắm.

    Là em út ít nhất trong đám, lại tạng người be bé hạt tiêu nhưng Bam lại ra vẻ giống như "nữ thủ lãnh" dẫn đầu các anh chị nhờ có cái miệng rất to. Gặp chuyện gì em cũng sủa, phone reng cũng sủa, chó hàng xóm đi ngang cũng sủa, con mèo chạy vụt ngang ngoài sân cũng sủa.

    Nhiều khi làm anh Don nhức cái đầu nhưng anh Don chẳng nỡ la.

    Mẹ thì mỗi lần Bambam sủa mẹ thích lắm, bảo là "Nó sủa trông vui & dễ thương. Mẹ thích ngó nó sủa..."
    Và cũng bởi vì thế mà Bambam suốt ngày cứ ... vu vơ sủa, không muốn sủa mẹ cũng chọc cho sủa.

    Và cứ thế mà anh Don cứ tiếp tục ... nhức cái đầu.

    Rõ số khổ!

    Don Hồ
    22 tháng giêng, 2021

    NGUỒN:
    https://www.facebook.com/photo/?fbid=25 ... 0643548996
    #donho #donhosinger #vietsinger #vietnamsinger #bambam #dogslovers #dogs #puppy

    Hình ảnh
    Hình ảnh
Đăng trả lời 206 bài viết

Ai đang trực tuyến?

Người dùng duyệt diễn đàn này: Google [Bot] và 30 khách